Tất cả đều biến sắc.
Loại rận nếu thực sự Đỗ Lai mang thế giới bên ngoài, thiên hạ sẽ đại loạn!
Cả nhóm vội vã trở .
Trong lúc vội vàng dễ xảy sai sót, họ nhầm phòng, vòng vèo một hồi mới tìm thấy gian thạch thất tiêu diệt Ngưu đầu nhân lúc .
Cửa đẩy , ô vuông phát sáng vẫn còn đó, nhưng thấy bóng dáng Đỗ Lai .
Tim thắt .
Chẳng lẽ Đỗ Lai thực sự đợi mà ngoài ?!
Họ dùng đèn pin quét quanh, cuối cùng ở nơi cách xác Ngưu đầu nhân xa, thấy một khối bóng đen!
Đỗ Lai lũ sâu đen bò đầy ! Gã bất động, một tiếng động, so với t.h.ả.m trạng của Thẩm Mặc lúc còn tệ hơn!
Không kịp lấy rượu, họ trực tiếp lấy mấy bình nước từ túi ma thuật của sơn tinh, đổ ập xuống Đỗ Lai! Xua tan lũ sâu đen !
Thẩm Mặc lật Đỗ Lai , ngờ gã đột nhiên tỉnh dậy, há miệng c.ắ.n tay Thẩm Mặc!
Mùi m.á.u tanh lập tức lan tỏa, ngay cả Leonid bên cạnh cũng sững sờ! Hai mắt đờ đẫn, nước miếng tự chủ mà chảy xuống!
Trần Huệ nhanh tay lẹ mắt, lập tức ôm lấy cánh tay Leonid kéo xa! Không để ông tiếp tục ngửi thấy mùi vị đó!
"Vòng cổ!" Thẩm Mặc khống chế Đỗ Lai, đầu hét với Bạch Ấu Vi, "Mau lên!"
Bạch Ấu Vi đưa vòng cổ qua, mấy lượt đeo , tính công kích cuối cùng cũng suy yếu, nhưng lũ sâu đen vẫn ngừng bay về phía họ!
Thẩm Mặc lột chiếc áo đầy rận của Đỗ Lai , dùng bật lửa châm ngòi, ném xuống đất.
Bạch Ấu Vi mở phòng thú bông, bảo những bên trong ôm một ít củi , đống lửa đốt lên.
Ánh lửa nóng rực và ánh sáng trắng thuần khiết của ô vuông đan xen , soi sáng cả gian thạch thất.
Sau đó ——
Thẩm Mặc đến bên xác Ngưu đầu nhân, cắt xuống một miếng thịt.
Vốn dĩ nên cảm thấy buồn nôn, nhưng họ lũ rận hành hạ đến mức ý thức vặn vẹo, miếng thịt m.á.u me nhầy nhụa mắt, thế nhưng cảm thấy gì bất .
Chỉ Bạch Ấu Vi và Trần Huệ là khó lòng tiếp nhận.
Cuối cùng, họ chia hai miếng nhỏ, đặt lên lửa nướng chín, đó kẹp bánh mì, c.ắ.n răng nuốt xuống, thậm chí nhai lấy một cái.
Không là vị gì, tóm khi ăn bụng, tâm lý lập tức an ủi.
Lũ rận Thẩm Mặc, Đỗ Lai, Leonid và Azalina lượt tản , còn ít rận c.h.ế.t, chỉ cần rũ nhẹ quần áo là rơi xuống rào rào như gàu.
Sáu , lúc họ mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm.
"Nướng thêm vài miếng ." Bạch Ấu Vi Thẩm Mặc, "Còn Thừa lão sư và nữa, cũng ăn."
Thẩm Mặc: "..."
Hắn lẳng lặng cắt thêm một khối nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-619-thit-bo-kho.html.]
Bạch Ấu Vi gọi mấy trong phòng thú bông , mỗi chia cho một lát thịt mỏng.
"Ăn , đó ngoài từ ô vuông phát sáng ." Bạch Ấu Vi chỉ ô vuông bên cạnh.
Đàm Tiếu nghĩ nhiều, bỏ miếng thịt miệng nhai nhồm nhoàm: "Thịt gì đây, dai thế."
Bạch Ấu Vi : "Thịt bò khô."
"Thịt tuy dai một chút nhưng tươi." Thừa lão sư thong thả nhai , "Đã lâu chúng ăn thịt tươi, Vi Vi, nếu gặp trâu, nhất định nghĩ cách nuôi lên, tài nguyên phát triển bền vững chứ."
Bạch Ấu Vi: "Vâng."
Nàng liếc mắt thấy Phan Tiểu Tân cầm miếng thịt mà vẫn ăn, liền nhướng mày hỏi: "Tiểu Tân, mau ăn ! Trẻ con kén ăn ."
"..." Phan Tiểu Tân lặng lẽ liếc về phía xa.
Bên một bóng hình khổng lồ đất, ánh sáng tối, Tiểu Tân rõ, định kỹ hơn thì Thẩm Mặc bước qua vài bước, vặn chắn tầm mắt bé.
Phan Tiểu Tân: "..."
"Mau ăn ." Bạch Ấu Vi thúc giục, "Ăn xong chúng còn ngoài."
Phan Tiểu Tân cúi đầu lát thịt trong tay, do dự một lát nhắm mắt nuốt chửng.
Chillllllll girl !
Tất cả đều ăn "thịt bò khô", Bạch Ấu Vi cuối cùng cũng yên tâm, tuyên bố: "Được , chúng ngoài thôi!"
Mọi lượt bước ô vuông phát ánh sáng trắng.
Rời xa gian thạch thất u ám, tiến trắng xóa ——
"Chúc mừng chơi thông quan mê cung 5."
Bạch Ấu Vi thấy âm thanh thông báo quen thuộc của hệ thống, các đồng đội xung quanh biến mất như thường lệ.
"Người chơi nhận 2 mảnh ghép trò chơi thú bông. Hiện tại tiến hành nâng cấp dữ liệu cho chơi... Đinh, quá trình nâng cấp kết thúc."
Bạch Ấu Vi cúi đầu chân , hai vết thương lập tức biến mất, cơ thể dường như cũng trở nên nhẹ nhàng và linh hoạt hơn.
"Kết toán phần thưởng tất, mời chơi tiếp tục trò chơi, nỗ lực thông quan ——"
Giọng của hệ thống biến mất, sắc trắng mắt nhạt dần, nàng chớp mắt một cái liền phát hiện ở sảnh nghỉ ngơi.
Các đồng đội khác cũng lượt xuất hiện bên cạnh, Leonid, Trần Huệ, Đỗ Lai...
"Mọi nhanh thật đấy, còn tưởng ít nhất cũng mất ba năm ngày cơ."
Một giọng nữ vang lên mang theo vẻ ngạo mạn đặc trưng, Bạch Ấu Vi theo tiếng , thấy Phó Diệu Tuyết trong bộ váy lụa đen đang chậm rãi tới.
Hóa cô vẫn luôn đợi họ ở sảnh nghỉ ngơi.
Phó Diệu Tuyết đến mặt Đỗ Lai, hỏi: "Thế nào? Mê cung khó ?"
Đỗ Lai trả lời thế nào. Bảo khó thì thực sự khó, dùng ma kiếm c.h.é.m c.h.ế.t Ngưu đầu nhân thu thập đủ chìa khóa là xong. bảo khó thì mấy họ suýt chút nữa sụp đổ trong mê cung...