“Không , nhất định mang theo.” Bạch Ấu Vi lắc đầu, “Họ ở trong mê cung mấy tháng trời, hiểu rõ tình hình hơn chúng . Hơn nữa, nếu để họ đây, chúng sẽ kiểm soát hành tung của họ. Nếu chúng hành động mà họ cũng hành động, chẳng là tăng gấp đôi bước di chuyển cho quái vật đầu bò ?”
Thẩm Mặc nhíu mày suy nghĩ một lát, cũng thấy vấn đề khá nan giải, hỏi nàng: “Ngày mai em định thế nào?”
“Ngày mai...” Bạch Ấu Vi bĩu môi thở dài, “Trước tiên cứ thử xem tìm căn phòng nào ở góc rìa .”
Chillllllll girl !
...
Nửa đêm về sáng xảy chuyện gì thêm.
Ngày hôm , tỉnh dậy trong bóng tối mịt mù.
Bạch Ấu Vi thông báo nửa giờ sẽ xuất phát, ăn uống thu dọn hành lý.
Ba trong góc cũng tỉnh. Họ lấy từ trong túi ma thuật một ổ bánh mì, bẻ ba phần nhỏ, mỗi một mẩu, nhấm nháp chậm rãi.
Đỗ Lai đút hai tay túi áo khoác, lững thững đến mặt họ, tò mò quan sát.
“Sao lấy thêm vài ổ bánh mì nữa?” Đỗ Lai hỏi, “Chút xíu thế đủ ăn?”
“Đủ ...” Mark nhỏ giọng đáp, “Ở đây chẳng gì, sức ăn cũng tự nhiên nhỏ .”
Hắn nhét bánh mì miệng, cũng giống như hai , lầm lũi ăn. Ổ bánh mì mềm xốp đối với họ dường như khó nuốt, uống mấy ngụm nước mới trôi xuống cổ họng .
Ăn xong, thấy Đỗ Lai vẫn chằm chằm, Mark giải thích: “Ăn suốt mấy tháng , thực sự là thấy phát ngấy.”
“Vậy .” Đỗ Lai , hờ hững , “Ăn liên tục mấy tháng thì đúng là dễ ngán thật.”
Đỗ Lai móc từ trong túi một gói bánh quy đưa cho họ: “Có đổi vị chút ?”
“Không cần , cứ giữ lấy mà ăn!” Mark vội từ chối, “Chúng ăn no , dày giờ teo , ăn một tí là no ngay...”
Đỗ Lai như , cất gói bánh quy : “Nếu các no thì thôi .”
Mark gượng gạo.
Dylan cũng ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt dính đầy vụn bánh mì, với Đỗ Lai.
Slade vẫn ngơ ngơ ngác ngác, tay nắm mẩu bánh mì nhưng nuốt nổi, chỉ chằm chằm Trần Huệ ở cách đó xa mà chảy nước dãi.
Leonid thấy cảnh đó thì nổi trận lôi đình, nhưng tiện phát tác. Chẳng lẽ chấp nhặt với một kẻ tâm thần.
Trần Huệ chán ghét lườm một cái, sang hỏi Bạch Ấu Vi đang ở lều: “Vi tỷ, chuẩn xong hết , xuất phát sớm nhé?”
Bên trong lều của Bạch Ấu Vi truyền tiếng chíp chíp nhỏ xíu.
Trần Huệ thắc mắc, gọi nữa: “... Vi Vi tỷ?”
“Ừ, đây.” Bạch Ấu Vi đáp lời.
Một lát , Bạch Ấu Vi xách một chiếc giỏ tre bước khỏi lều, bên trong giỏ là mười mấy chú gà con lông vàng óng, mềm mại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-601-thu-nghiem-voi-dan-ga-con.html.]
Trần Huệ kinh ngạc tột độ: “Vi Vi tỷ, chị lấy gà thế ?”
Bạch Ấu Vi thản nhiên đáp: “Ấp từ trứng chứ .”
Trần Huệ: “Thế trứng ở ạ?”
Bạch Ấu Vi: “Gà đẻ chứ .”
Trần Huệ: “...”
Đỗ Lai cũng bước tới, đưa tay sờ giỏ, nhếch môi : “Lâu mới thấy sinh vật sống thế . Sao, cô định dùng lũ gà để dò đường ?”
Chưa đợi Bạch Ấu Vi trả lời, Mark bật dậy : “Không ! Chỉ cần cô và con gà ở cùng một phòng, con gà sẽ coi là ‘vật vô chủ’ và biến mất ngay lập tức!”
Bạch Ấu Vi nghiêng đầu , hỏi: “Anh thử ?”
Mark nghẹn lời.
Hắn dĩ nhiên thử bằng gà sống, nhưng họ thử bằng những thứ khác.
“Chúng ném đủ thứ các phòng , quần áo, tất, móng tay cắt , tóc rụng... cả những đạo cụ dùng đến nữa, tất cả đều biến mất! Trừ khi trong phòng sống, nếu chẳng thứ gì tồn tại .”
Mark giỏ gà với vẻ tiếc nuối: “Lũ gà ... nếu mất thì phí quá...”
Bạch Ấu Vi : “Anh bảo sống thì , lũ gà cũng là sinh vật sống mà.”
“ con gà là của cô...” Mark sốt ruột, tay chân khua khoắng minh họa, “Cô ở cùng phòng với nó, nếu gà của cô sẽ biến mất!”
Bạch Ấu Vi nhún vai vẻ quan tâm: “Lũ gà của .”
Mark ngẩn : “Hả...”
“Chính xác mà ... lũ gà thuộc về chính chúng.” Bạch Ấu Vi mỉm , “‘Vật vô chủ’ là khái niệm do các tự đúc kết , chứ quy tắc ghi rõ của mê cung. Nếu chơi chữ thì chơi cho đẳng cấp chứ ~ Mỗi sinh mạng đều là một cá thể độc lập, sinh mạng nào thuộc về sinh mạng khác cả. Cho nên, nếu sống xóa sổ, thì gà sống cũng nên xóa sổ.”
Nàng đặt giỏ xuống, chọn một chú gà con, dùng sợi chỉ buộc một chân của nó, đến một cánh cửa, lệnh: “Mở cửa .”
Đỗ Lai cạnh liền mở cửa, bên trong là một màn đen kịt. Vẫn là một căn thạch thất y hệt.
Bạch Ấu Vi ném chú gà trong. Những khác vây quanh, dùng đèn pin quan sát tình trạng của chú gà ở phòng bên .
Chú gà con kêu chíp chíp, dường như đang gọi đồng bọn, đôi chân nhỏ xíu run rẩy. Môi trường trong thạch thất quá đỗi lạnh lẽo đối với nó.
Hơi tàn nhẫn, nhưng còn cách nào khác. Điều cũng giống như những kẻ trộm mộ khi đào xong hầm sẽ thả một con chim sẻ hoặc một con mèo để thử khí độc, tất cả đều là vì để sống sót.
...
Chú gà con kêu chíp chíp trong thạch thất một phút mà hề biến mất.
Bạch Ấu Vi cầm sợi chỉ, từ từ kéo nó , thả giỏ.