Đàm Tiếu còn cách nào khác, gượng gạo chống chọi một lát cuối cùng cũng ...
Đêm khuya, Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc sườn núi quan sát tình hình.
“... Bên mất Tượng và Hồ ly.” Bạch Ấu Vi ánh đèn từ căn phòng an nhỏ, chậm rãi , “Diệp Sùng sẽ tự sắp xếp cho một cấp bậc quá thấp, cho nên, con vật tương ứng của chắc chắn là Hùng (Gấu).
Lần đầu tiên tấn công, dẫn theo gã đội mũ lưỡi trai, kẻ cơ bắp và cô gái buộc tóc đuôi ngựa, tạo thành một nhóm bốn . Ta đoán sẽ mang theo Chuột bên , mà gã đội mũ lưỡi trai là Báo, nên Chuột nhất định trong kẻ cơ bắp hoặc cô gái .
Tuy nhiên, nếu Tượng của đối phương mất, chúng cũng cần vội vàng. Số giao thủ càng nhiều, cấp bậc động vật sẽ càng lộ rõ. Phỏng chừng đối phương cũng đoán gần hết cách phân bổ động vật của bên .”
“Không sai.” Thẩm Mặc khẽ gật đầu, “Lần tấn công , mục tiêu chủ yếu của bọn họ đặt lên Đàm Tiếu, A Long và Azalina, đại khái là đoán cấp bậc của những tương đối thấp.”
Dừng một chút, tiếp: “Thực phương pháp hiệu quả nhất chính là ưu tiên diệt trừ Bao Tay Trắng, bắt giặc bắt vua . Nếu Bao Tay Trắng loại, những Thần dân còn tự nhiên sẽ loạn trận tuyến. Chẳng qua gã Bao Tay Trắng khó nhằn, thể từ bao tay b.ắ.n những cây chông tre dài gần 20 mét trong thời gian ngắn, tương đương với việc thêm một v.ũ k.h.í tầm xa.”
Bạch Ấu Vi suy nghĩ một chút hỏi: “Có tầm b.ắ.n xa bao nhiêu ?”
Thẩm Mặc nhíu mày, hồi tưởng một lát : “Nếu về tầm b.ắ.n... Đáng lẽ tính cách giữa điểm rơi và điểm phóng, nhưng chông tre của , phần đuôi vẫn luôn dính ở chân .”
“Nói cách khác, v.ũ k.h.í càng dài thì càng thể tấn công mục tiêu ở xa?” Bạch Ấu Vi , “Trước đây trong trò chơi Trốn Tìm, Thẩm Phi cũng từng chơi đeo bao tay trắng thương. Ta nhớ lúc đó là một đoạn ống kim loại dài, khi xuyên thấu vai Thẩm Phi, nó vẫn giữ tốc độ cao bay về phía , cho đến khi bộ đoạn ống kim loại chui khỏi bao tay...”
Nói đến đây, Bạch Ấu Vi bỗng khựng , ngẩn .
“Hình như ...” Nàng lẩm bẩm, “Bao Tay Trắng, thể là một đạo cụ (bug).”
Thẩm Mặc nhướng mày: “Nói thế nào?”
Bạch Ấu Vi : “Liệu nó là một loại đạo cụ lưu trữ ? Ví dụ, nó cho phép chơi tích trữ một thứ ở phần tay, đó thể lấy dùng bất cứ lúc nào.”
Thẩm Mặc xong, suy tư một lát hiểu ý nàng.
“Giả sử thời gian lấy vật phẩm là cố định, ví dụ là 1 giây. Như , lấy một que diêm dài 5 centimet và một khúc gỗ dài 5 mét, tốc độ hình thành sẽ khác biệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-568-bao-tay-trang-la-mot-dao-cu-loi-bug.html.]
Bạch Ấu Vi gật đầu: “Giải thích như thì hợp lý . Hắn cố ý tích trữ những vật phẩm chiều dài khoa trương ở tay, một khi lấy , gia tốc sẽ tạo cho vật phẩm một giá trị sát thương cực lớn! Mà chông tre ống thép đều là những thứ gây thương tích kinh khủng khi vận động ở tốc độ cao!”
Trong trò chơi hầu như bao giờ xuất hiện những đạo cụ cân bằng sát thương. Ngay cả đạo cụ đặc biệt như con thỏ của Bạch Ấu Vi cũng chịu hạn chế về việc sạc điện. So sánh , Bao Tay Trắng thực sự khoa trương đến mức quá đáng.
Bạch Ấu Vi về phía khu rừng phía Bắc, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo: “... Quả là một gã khó nhằn.”
Một đạo cụ lưu trữ như lợi dụng thành một món v.ũ k.h.í g.i.ế.c tàn bạo, thể thấy Diệp Sùng chỉ xảo quyệt mà còn cực kỳ tàn nhẫn.
Đối mặt với đối thủ như , chỉ loại bỏ thôi là đủ để Bạch Ấu Vi an tâm.
Hiện tại mới là chiến dịch thứ hai, dù Diệp Sùng thua thì e rằng vẫn còn cơ hội lật kèo. Nàng quyết đấu với một chơi "bug" như ở vòng chung kết.
Bạch Ấu Vi với Thẩm Mặc: “Ngày mai vẫn là và Dư Triều Huy cùng đối phó . Đừng gần quá, nếu thể dùng dây thừng bẫy tay thì nhất. Hai tay buộc , chắc chắn sẽ cách nào lấy đồ vật .”
Thẩm Mặc thấy biện pháp khả thi, gật đầu đồng ý, hỏi : “Những khác sắp xếp thế nào?”
Bạch Ấu Vi suy nghĩ: “Bên mất Tượng và Hồ ly, Diệp Sùng là Hùng, kẻ cơ bắp và cô gái chắc là cấp bậc thấp nhất: Miêu và Chuột. Những kẻ còn là Sư t.ử, Báo và Lang. Bên chỉ A Long là đủ cấp bậc ứng phó, Trương Dụ và Azalina cấp bậc đều đủ cao, quả thực chút rắc rối...”
Thẩm Mặc nhíu mày: “Chỉ thể tùy cơ ứng biến thôi. Nếu thực sự đụng độ, Azalina sẽ đối phó Miêu và Chuột, A Long và Trương Dụ ứng phó ba con . Nếu phía và Dư Triều Huy thỏa, sẽ hỗ trợ bọn họ.”
Bạch Ấu Vi xoa xoa đôi bàn tay nhỏ, chút nóng lòng thử: “Nhân thủ đủ, là cũng giúp một tay?”
“Em?” Trong mắt Thẩm Mặc hiện lên vài phần buồn , vài phần ngạc nhiên, và cả sự "chê bai" của lớn đối với trẻ con.
Chillllllll girl !
Bạch Ấu Vi bĩu môi: “Làm ? Ta từ nhỏ đến lớn còn đ.á.n.h bao giờ ! Muốn thử một chút ?”
Thẩm Mặc nhẹ nhàng xoa đầu nàng: “Đừng quậy nữa.”