Nụ môi Diệp Sùng lạnh lẽo đến thấu xương, đan hai ngón trỏ , khẽ xoa nhẹ: “Không gì, chỉ là mời 'khách quý' qua đây chơi một chút thôi...”
...
Khi thấy Hồ Núi Lớn , Đàm Tiếu cứ ngỡ gã hổ thẹn lương tâm nên đến cứu . Cậu bệt đáy hố, mắng mỏ đầy khí phách:
“Anh hối hận cũng muộn ! cho , Hồ Núi Lớn, Tiếu ca đây cần cứu! loại , còn đến đây giả nhân giả nghĩa gì? Đồ ngụy quân t.ử! Đồ bại hoại giang hồ!”
Hồ Núi Lớn dám thẳng , chỉ im lặng quăng một sợi dây thừng xuống.
Chillllllll girl !
Đàm Tiếu chẳng thèm đếm xỉa, hừ lạnh: “Đừng giả vờ bụng! ở thấy , biến cho khuất mắt ! loại em như !”
Hồ Núi Lớn vẫn lời nào. Phía miệng hố bỗng quăng xuống một cái thòng lọng, siết c.h.ặ.t lấy cổ Đàm Tiếu, kéo bổng lên!
Đàm Tiếu kinh hãi, túm lấy sợi dây thừng cổ, dùng sức giằng co, mắng lớn: “Khốn khiếp! Hồ Núi Lớn, định gì! Không thấy hàng gai ngược phía ?! Kéo lên kiểu định đ.â.m c.h.ế.t ?!!”
Cậu ngửa đầu lên nhưng thấy bóng dáng Hồ Núi Lớn , chỉ thấy hàng gai nhọn hoắt đang lao đến gần. Cậu càng sức giãy giụa, nhưng vẫn tránh khỏi việc những chiếc gai đ.â.m xuyên qua !
Cơn đau thấu xương khiến Đàm Tiếu tối sầm mặt mày, ngất lịm ngay lập tức.
Khi tỉnh , thấy đang ở trong một hang đá, trói c.h.ặ.t như đòn bánh tét, khắp đầy vết thương. Xung quanh là những gương mặt ủ rũ như đưa đám.
Đống lửa bập bùng cháy, Diệp Sùng từ bên ngoài bước , mỉm : “Sao ai nấy đều ủ rũ thế ?”
Hồ Núi Lớn rụt rè đáp: “Cái đó... lẽ là do hai ngày nay ăn uống gì nhiều...”
Đàm Tiếu trợn tròn mắt kinh ngạc. *Mẹ kiếp! Lần đầu tiên thấy Hồ Núi Lớn nhát như cáy thế !*
Diệp Sùng xong, chắp hai tay , thong thả lấy từ lòng bàn tay nào là bánh quy, đồ hộp, nước đóng chai... đặt mặt .
“Quả thực là chút mệt mỏi.” Hắn nhạt, “Hôm nay thu hoạch khá , cứ ăn uống bổ sung thể lực , nghỉ ngơi cho khỏe.”
Diệp Sùng rời khỏi hang đá. Hắn , khí trong hang phần giãn đôi chút, nhưng những kẻ vẫn cứ rầu rĩ, dù rõ ràng là họ đang nắm giữ con tin. Họ lặng lẽ cầm lấy phần bánh quy và nước uống mà Diệp Sùng chia cho, lẳng lặng ăn uống.
Hồ Núi Lớn chai nước trong tay, dậy định tiến gần cho Đàm Tiếu uống. Điền Lập thấy , nhịn nhắc nhở: “Này, đừng rước họa . Nhỡ thấy thì kiếm chuyện hành hạ chúng đấy.”
Tiểu Tề lẳng lặng dậy, kéo tay Hồ Núi Lớn, khẽ lắc đầu. Hồ Núi Lớn cũng e sợ chiếc găng tay trắng, đắn đo hồi lâu, cuối cùng đành xuống, Đàm Tiếu với ánh mắt đầy áy náy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-566-trong-hang-da.html.]
Đàm Tiếu bệt đất, thở yếu ớt, m.á.u me bê bết. Lúc kéo thô bạo khỏi bẫy, đ.â.m thủng mấy lỗ, m.á.u vẫn đang rỉ . Dù trói, lẽ lúc cũng chẳng thể cử động nổi.
Hồ Núi Lớn mặt , nỡ thêm.
Điền Lập uống cạn chai nước, bóp nát vỏ chai, chán nản nhắm mắt : “Thật đen đủi... chọn trúng một gã Quốc vương như thế cơ chứ.”
Gã cơ bắp , nghĩ đến tình cảnh của , bất lực : “Làm bây giờ... Hôm nay với Hàn Lộ bỏ chạy nổi điên . Giờ Voi cũng mất, ngày mai chắc chắn sẽ tha cho . Làm bây giờ...”
Điền Lập bực bội lườm gã: “Còn nữa? Anh là Chuột, đương nhiên tìm cách loại con Voi của đối phương !”
“ mà... nhỡ đối phương là Gấu thì ?” Vẻ mặt lo âu của gã cơ bắp thật chẳng ăn nhập gì với hình hộ pháp. Gã vò đầu bứt tai, giọng run rẩy: “Tất cả chỉ là suy đoán thôi. Gã tên Thẩm Mặc đó thể là Voi, nhưng cũng thể là Gấu mà? Vạn nhất... vạn nhất là Gấu...”
Gã hoảng loạn đến mức nên lời. Cô gái tóc đuôi ngựa bên cạnh gục đầu xuống gối, thút thít .
Điền Lập càng thêm bực bội, thở dài thườn thượt.
Đàm Tiếu thoi thóp, cảnh tượng mà thấy như chuyện lạ thật. Đám ai nấy đều như đưa đám, còn t.h.ả.m hại hơn cả con tin là nữa. Thật thể hiểu nổi.
Cậu thử cử động, nhưng cơn đau ập đến khiến rên rỉ. Những vết thương do gai đ.â.m vẫn đang rỉ m.á.u. Đàm Tiếu dám động đậy nữa, c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.
Không bao lâu , những trong hang lượt ngoài, chỉ còn Điền Lập và gã cơ bắp gác đêm. Đàm Tiếu mơ màng .
Lại qua một lúc lâu, cảm nhận một làn nước mát lạnh thấm môi. Mở mắt , thấy Hồ Núi Lớn đang lén lút cho uống nước.
Cơn giận trong lòng Đàm Tiếu bùng lên, phun nước , mắng: “Mẹ kiếp, còn mặt mũi đây ...”
“Suỵt!...” Hồ Núi Lớn hốt hoảng bịt miệng , hiệu sang bên cạnh.
Đàm Tiếu liếc mắt , thấy gác đêm đổi thành Hồ Núi Lớn và cô gái tóc đuôi ngựa, nhưng cô gái dựa vách đá ngủ say như c.h.ế.t.
“Gác đêm kiểu gì thế ?” Đàm Tiếu quên mỉa mai, “Ngủ say thế thì trộm nhà cũng chẳng !”
“Thằng nhóc thối, mày mắng ai là trộm hả!” Hồ Núi Lớn vỗ mạnh trán Đàm Tiếu một cái!