Thẩm Mặc đang lái xe nhàn nhạt : "Bọn họ đến Dương Châu sớm hơn chúng , càng rõ ràng tình huống nơi , chậm chạp khẳng định nguyên nhân khác... Hơn nữa, nơi bọn họ đặt chân, cũng nên an hơn những chỗ khác."
Tìm kiếm nơi tị nạn cho sống sót là việc cấp bách, nhưng rốt cuộc Dương Châu xảy chuyện gì, Thẩm Mặc cũng rõ ràng.
Hắn lái xe một đường theo hai nam sinh , thẳng đến khi một ngôi trường.
Biển hiệu trường học rơi mất mấy chữ, liếc mắt qua là mấy chữ to khó phân biệt: Học viện XXX Dương Châu.
Thẩm Mặc lái xe .
Xe chạy chậm rì rì, hai nam sinh chạy trốn vội vã. Bọn họ chạy chậm về hướng ký túc xá, một ít học sinh từ ký túc xá đón, còn một nữ giáo viên, tầm ba bốn mươi tuổi, qua cao gầy, văn nhã thể diện.
Hai nam sinh vọt tới mặt nữ giáo viên, cái gì đó, chỉ trỏ về phía Thẩm Mặc bên .
Thẩm Mặc: "..."
Đàm Tiếu : "Hắc! Lũ nhóc đang cáo trạng ?"
Nữ giáo viên liếc về phía bọn họ, tựa hồ cũng kiêng kỵ, lùa đám học sinh ký túc xá.
Thẩm Mặc dừng xe chân tòa nhà ký túc xá, : "Trước tiên nghỉ ở đây một lát. Đàm Tiếu dọn đồ, lát nữa ngoài tìm xăng."
Đàm Tiếu lên tiếng, nhanh nhẹn nhảy xuống xe, hỏi: "Đồ đạc dọn ?"
"Tầng một, chọn hai phòng ký túc xá." Thẩm Mặc tùy tay chỉ, đó từ xe dọn xe lăn xuống.
Thầy Thừa tuổi lớn, cũng giúp đỡ lấy một ít vật phẩm nhẹ.
Khi bọn họ dọn dọn , lan can hành lang tầng 3 và tầng 4 chen chúc mười mấy học sinh, bộ thò đầu xung quanh. Trong ánh mắt tò mò, cảnh giác, giống như một đám mèo hoang qua đường kinh động, cả căng c.h.ặ.t cần thiết.
Khi Thẩm Mặc bế Bạch Ấu Vi lên xe lăn, từ lầu truyền đến tiếng hít khí nhỏ, phảng phất như thấy sinh vật lạ.
Bạch Ấu Vi vốn dĩ tâm tình , giờ phút loại động tĩnh , càng là giận thể át, lập tức ngẩng đầu hung hăng trừng lên ——
"Nhìn cái gì mà ! Chưa thấy què bao giờ ?! Nhìn nữa bà m.ó.c m.ắ.t các bây giờ!"
Mấy học sinh nhát gan liên tục lui về phía .
Bạch Ấu Vi chỉ Đàm Tiếu : "Anh ngày hôm qua g.i.ế.c ghiền ? Đi lên thịt bọn chúng cho !"
Đám học sinh sắc mặt đại biến, giống như chim vỡ tổ tản ! Ngay đó truyền đến tiếng đóng cửa "bang bang", bộ trốn ký túc xá! Khóa trái cửa phòng!
Đàm Tiếu: "???"
Thẩm Mặc: "..."
Thầy Thừa sốt ruột, vội vàng gân cổ lên hướng lầu kêu: "Ai nha các cháu đừng sợ, chỉ đùa một chút thôi, là đùa thôi! Chúng !..."
Bạch Ấu Vi âm trắc trắc: " , chỉ là đùa thôi. Thầy Thừa, ngài nhất định dỗ bọn chúng đây cho , đó để Đàm Tiếu thịt hết bọn chúng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-53-moc-mat.html.]
Thầy Thừa: "..."
Chillllllll girl !
"Được , đừng quậy nữa." Ngữ khí Thẩm Mặc bình đạm, cũng bao hàm một tia bất đắc dĩ.
Hắn đẩy Bạch Ấu Vi phòng ký túc xá, dùng giọng điệu một sự nhịn chín sự lành : "Cô ngủ đủ , lấy nệm cho cô, cô nghỉ ngơi một lát ."
Bạch Ấu Vi hừ lạnh: "Thôi bỏ , loại giường tầng căn bản trải nệm của ."
Thẩm Mặc đ.á.n.h giá cảnh ký túc xá, "Có thể ghép hai giường với ."
Bạch Ấu Vi liếc một cái, cảm xúc tựa hồ tồi tệ đến thế, nâng cằm kiêu căng : "Vậy , ghép cho ngay bây giờ ."
...
Khi Thẩm Mặc từ phòng ký túc xá , thầy Thừa đang ở bên ngoài gấp đến độ xoay vòng vòng, thấy Thẩm Mặc liền chạy nhanh tới: "Tiểu Thẩm , xem chuyện ..."
Thẩm Mặc thầy Thừa cái gì, mở miệng : "Lát nữa sẽ lên lầu giải thích với bọn họ, cần lo lắng."
Dừng một chút, : "Những lời cô , ngài cũng đừng để trong lòng."
"Sẽ sẽ ." Thầy Thừa vội xua tay, " Vi Vi ác ý, con bé là một cô gái ..."
Thẩm Mặc: "..."
Không, ác ý thì cô vẫn đấy.
Lúc , đầu cầu thang truyền đến tiếng bước chân, hai tiếng , phát hiện là nữ giáo viên .
Trong tay cô xách theo một cái liễn sành, đến mặt Thẩm Mặc cùng thầy Thừa, xin : "Thật xin , học sinh của hấp tấp bộp chộp, hiểu lầm các vị."
Nói xong, đưa cái liễn qua, "Cháo rau củ mới nấu xong, chê thì cầm lấy ăn ."
Thẩm Mặc nhướng mày.
—— Có chút thú vị. Hắn còn lên lầu xin , đối phương ngược xuống lầu nhận .
Nữ giáo viên qua mi thanh mục tú, khóe mắt nếp nhăn tinh tế, cong lên, mang theo ý lễ phép.
Thấy Thẩm Mặc cùng thầy Thừa đều ý nhận, cô liền nhẹ nhàng đặt liễn sành sang một bên, thiện ý : "Gạo và rau đều rửa sạch sẽ, nếu cảm thấy hợp khẩu vị, lát nữa đưa thêm chút xuống, học sinh đông, cho nên nấu cũng nhiều..."
Cô ôn hòa giải thích, cảm thấy thiết, cũng ám chỉ liễn cháo "sạch sẽ", động tay chân, thể là cẩn thận.
Thẩm Mặc cảm thấy đối phương là một cẩn trọng.
Bất quá cẩn trọng cũng là điều nên , rốt cuộc dẫn theo một đám học sinh trung học lớn nhỏ sống ở loại địa phương , hiện tại ngoài ý gặp lạ, đương nhiên là tận khả năng trở mặt thì hơn.
"Cảm ơn." Thẩm Mặc cầm lấy liễn sành, ít ỏi vài câu nhạt mâu thuẫn, "Chúng đến Dương Châu, chỉ tìm chỗ tạm thời đặt chân, sẽ dừng quá lâu."