Bạch Ấu Vi gõ nhẹ ngòi b.út ô phòng 202: “Tất nhiên, loại trừ khả năng khách nam giả giọng nữ để đ.á.n.h lừa các chị, nhưng hiện tại, phòng 202 rõ ràng là đáng nghi nhất. Cô phát tiếng hét ở tầng 4, đó trốn phòng 402... Ừm, hai chắc chắn là đồng bọn, chừng cả phòng 405 cũng trong nhóm đó.”
Bạch Ấu Vi khoanh thêm một vòng lớn bao quanh 202, 402 và 405, trầm ngâm :
“Hiện giờ vẫn rõ mục đích của họ là gì... Chắc chắn liên quan đến nhiệm vụ. Số lượng khách là 15, mỗi đội 5 , nghĩa là khách sạn ba đội chơi. Vậy... liệu trận ba mục tiêu nhiệm vụ khác ?”
Chu Xu bừng tỉnh đại ngộ: “Mục tiêu của chúng là tìm hung thủ, mục tiêu của hung thủ đương nhiên là g.i.ế.c , 5 còn , mục tiêu của họ là... là đối phó với chúng ?”
Bạch Ấu Vi gật đầu: “Khả năng cao. A đối phó B, B đối phó C, C đối phó A, kiềm chế lẫn tạo thành thế cân bằng, điều phù hợp với phong cách của Trò Chơi Thú Bông.”
“, nhưng chúng ai là A, B C?” Tô Mạn ngơ ngác hai bạn, theo kịp mạch suy nghĩ.
Chu Xu mỉm : “Tô Mạn , chúng chỉ cần kẻ nào đang cản trở , những kẻ còn chính là hung thủ!”
Tô Mạn bấy giờ mới vỡ lẽ.
Bạch Ấu Vi cầm tờ sơ đồ vẽ, thong thả xé vụn ném sọt rác.
“Giải quyết xong vấn đề động cơ, vấn đề còn là... những chữ mẩu giấy ý nghĩa gì? Tại chúng tha mạng cho Lư Vũ Văn? Và, nạn nhân tiếp theo sẽ là ai?”
Dứt lời, tất cả đều im lặng.
Chẳng ai ai sẽ là tiếp theo c.h.ế.t, cũng khi cái c.h.ế.t tiếp theo xảy , sẽ còn những âm mưu hèn hạ nào tung nữa.
Trong gian tĩnh lặng, tiếng chuông từ tầng vang lên thanh thúy.
Chu Xu và Tô Mạn theo bản năng về phía cửa phòng.
“Đến giờ ăn sáng lúc 9 giờ . Nơi chỉ cung cấp hai bữa sáng và tối, tất cả khách khứa bắt buộc xuống tầng một dùng bữa.”
“Vậy đây chính là hai cơ hội duy nhất trong ngày để quan sát tất cả các vị khách.” Bạch Ấu Vi khẽ phủi váy, thản nhiên : “Đi thôi, để xem rốt cuộc là những hạng đầu trâu mặt ngựa nào.”
Họ bước khỏi phòng Lư Vũ Văn và bắt gặp hai vị khách khác cũng ở tầng 3.
Chillllllll girl !
Cả hai đều còn khá trẻ, một trông giống quý ông công sở ở phố tài chính, giống một vận động viên trong đội bóng rổ trường đại học.
Tạm gọi họ là “Anh Công Sở” và “Anh Bóng Rổ”.
Thấy Bạch Ấu Vi bước từ phòng, cả hai đều lộ vẻ kinh ngạc, rõ ràng ngờ khách sạn xuất hiện vị khách thứ 16.
Dù ngạc nhiên nhưng họ hề lên tiếng hỏi han, chỉ cảnh giác liếc Bạch Ấu Vi một cái thu hồi tầm mắt, thẳng về phía cầu thang.
Bạch Ấu Vi thản nhiên theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-528-nhung-vi-khach-ky-la.html.]
Trên đường xuống tầng một, họ gặp thêm vài vị khách ở tầng hai.
Trong đó, vị khách ở phòng 202 là một phụ nữ đang đẩy xe nôi. Cô đeo kính gọng hồng nhạt, mái tóc ngắn vàng hoe uốn xoăn, mặc áo sơ mi trắng ngà phối với chân váy hồng dài đến gối, chân đôi giày da nhỏ màu trắng.
Công bằng mà , cô trông khá trẻ trung và xinh , nhưng thần sắc vẻ bình thường cho lắm.
Bởi vì đứa trẻ cô bế từ xe nôi thực chất là một con b.úp bê trẻ em, hơn nữa còn khá cũ kỹ, lớp phấn hồng và màu môi mặt b.úp bê bong tróc gần hết.
“Ngoan nào... bảo bảo đừng sợ, bế con xuống cầu thang nhé.” Người phụ nữ một tay bế b.úp bê, tay xách chiếc xe nôi.
Cầu thang rộng lắm, cô xách xe nôi xuống một cách khá chật vật.
Phía cô là một đàn ông mặc áo len xám. Anh chủ động cầm lấy chiếc xe nôi, lịch sự : “Thưa quý cô, để giúp cô một tay.”
“Ôi... cảm ơn quá.” Người phụ nữ lập tức tỏ lòng ơn, “Anh Robert, đúng là một quý ông thực thụ.”
Robert mỉm đáp: “Rất sẵn lòng giúp đỡ cô.”
Bạch Ấu Vi phía chứng kiến cảnh , nhỏ giọng hỏi Chu Xu bên cạnh: “Hai đó quen từ ?”
“Không chắc chắn.” Chu Xu thì thầm đáp, “Sáng hôm qua lúc ăn sáng, vài vị khách tự giới thiệu bản , Robert là một trong đó. Nên chỉ dựa việc tên thì thể khẳng định họ quen ...”
Bạch Ấu Vi hiểu ý, hỏi: “Ngoài Robert , còn ai tự giới thiệu nữa?”
Chu Xu cẩn thận nhớ : “Người đầu tiên đề nghị tự giới thiệu là Robert , đó là Carl cạnh . đến lượt vị khách ở phòng 204 thì đó từ chối, cho rằng việc cần thiết, thế là màn giới thiệu cũng kết thúc luôn...”
Bạch Ấu Vi khẽ gật đầu.
Đang định bước tiếp thì nàng Chu Xu kéo nhẹ tay áo——
Chu Xu ghé sát tai nàng nhỏ: “Nhìn kìa, đó... chính là vị khách ở phòng 204.”
Bạch Ấu Vi theo hướng chỉ tay.
Đó là một đàn ông mặc áo trắng quần đen, mái tóc ngắn màu nâu cắt tỉa gọn gàng, làn da trắng trẻo, đôi mắt sâu thẳm. Dáng thanh mảnh của khiến Bạch Ấu Vi liên tưởng đến một nghệ sĩ dương cầm. Nếu trẻ mười tuổi, chắc chắn đây sẽ là một mỹ thiếu niên văn nghệ chính hiệu.
Người đàn ông trẻ tuổi nhận ánh mắt của nàng, khẽ đầu .
Khi ánh mắt chạm , đôi mắt tĩnh lặng một gợn sóng, chỉ mỉm nhạt, toát lên vẻ ôn hòa và thiện.