Đặc biệt là Nghiêm Thanh Văn từng ở trong quân ngũ, những thói quen mang tính quy trình ăn sâu m.á.u thịt. tuyệt đối ngờ rằng, chỉ vì một chi tiết nhỏ như mà kẻ khác nắm thóp.
Bạch Ấu Vi Lư Vũ Văn đang giường, tiếp tục hỏi han tình hình:
“Còn thì nông nỗi ?”
Chu Xu đáp: “Sau khi Nghiêm ca và Lâm Khuê cảnh sát trưởng bắt , chúng chị tìm hung thủ g.i.ế.c phụ nữ ở phòng 305, nên lục soát khắp khách sạn từ xuống .
Chillllllll girl !
Lư Vũ Văn phát hiện một tờ giấy kỳ lạ trong bình hoa ở lối cầu thang. Cậu định báo cho chúng chị thì tấn công giữa đường, kẻ nào đó đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê từ phía !
Theo lời Lư Vũ Văn, kẻ tấn công thủ cực , t.h.u.ố.c mê phát huy tác dụng cực nhanh, gần như chạm là ngất ngay, nên đó cứ mê man suốt... Tờ giấy cũng cướp mất, chỉ còn một mẩu nhỏ trong lòng bàn tay.”
“Chính là mẩu giấy ...” Tô Mạn lấy một mẩu giấy đưa cho Bạch Ấu Vi, “Chắc đối phương sợ phát hiện nên bỏ chạy vội vàng, kịp giật nốt mẩu còn .”
Bạch Ấu Vi nhận lấy xem, mẩu giấy bằng b.út chì:
【 hốt hồi cố đoàn vây hồi đồ kiển vòng đoàn 】
“Chữ Hán?” Bạch Ấu Vi ngạc nhiên.
“ .” Chu Xu gật đầu, “Chúng chị cũng thấy lạ. Trong 15 vị khách ở khách sạn , ngoại trừ 5 chúng chị, 10 còn đều là da trắng.”
Bạch Ấu Vi mẩu giấy, kinh ngạc hồi lâu, lật lật xem xét nhưng vẫn tài nào đoán ẩn ý bên trong.
“Quả thực kỳ quái, nhưng chỉ một mẩu thế thì khó mà suy luận thông tin gì hữu ích...” Bạch Ấu Vi ngẩng đầu Chu Xu và Tô Mạn, “Bác sĩ khi nào Lư Vũ Văn mới tỉnh hẳn ?”
“Ông tình trạng sẽ kéo dài cả ngày... Trong lúc đó sẽ lúc tỉnh lúc mê, đến ngày mai mới thể bình phục.”
Chu Xu thở dài, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
“Chị lo... Vi Vi , hiện tại chúng rơi thế yếu, thông tin về hung thủ thì mù tịt. Trong tình cảnh , nếu chị và Tô Mạn xảy chuyện gì nữa thì cơ hội lật ngược thế cờ gần như bằng .”
“Được ~ em mà, nếu chuyện cấp bách thì các chị cũng chẳng gọi em tới đây.” Bạch Ấu Vi chậm rãi cuộn mẩu giấy , bỏ túi áo, bình tĩnh : “Bây giờ, chúng hãy cùng xâu chuỗi các manh mối xem .”
Nàng quanh một lượt hỏi: “Có giấy b.út ?”
“Có.” Tô Mạn nhanh ch.óng tới bàn, lôi một xấp giấy trắng và mấy cây b.út chì.
Mỗi phòng trong khách sạn đều trang b.út chì và giấy trắng giống hệt .
Bạch Ấu Vi vẽ một sơ đồ 15 ô vuông (5x3) lên giấy, hỏi: “Mỗi phòng những ai ở, các chị còn nhớ ?”
“Nhớ chứ.” Chu Xu gật đầu, “Chị nhớ mặt từng và phòng tương ứng, nhưng tên họ của họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-527-to-giay-ky-quai.html.]
Tô Mạn bên cạnh trầm trồ: “Chu Xu, chị giỏi thật đấy...”
Chu Xu mỉm khiêm tốn: “Trước đây chị ở phim trường, tiếp xúc với nhiều , lâu dần cũng rèn luyện khả năng .”
Bạch Ấu Vi : “Không tên cũng , chỉ cần cho em là nam nữ, bao nhiêu tuổi là .”
Chu Xu gật đầu, lượt liệt kê từ tầng hai đến tầng bốn——
Bạch Ấu Vi đ.á.n.h dấu từng ô vuông. Tô Mạn ở phòng 201, Chu Xu ở 301, Lư Vũ Văn 304, Lâm Khuê và Nghiêm Thanh Văn ở 401 và 403...
Bạch Ấu Vi suy nghĩ một chút, ngòi b.út dừng ở ô phòng 402, một lát hỏi: “Các chị chạy ngoài ngay khi thấy tiếng hét đúng ?”
“ , thấy tiếng là chạy ngay.” Tô Mạn vội vàng , “Vì nhiệm vụ của chúng là tìm hung thủ mà, nên hễ động tĩnh là hành động ngay.”
“Vị khách ở phòng 405 là cùng?” Bạch Ấu Vi hỏi tiếp.
Tô Mạn gật đầu: “Ừ, phòng đó là một phụ nữ 40 tuổi, mãi đến khi cảnh sát trưởng tới bà mới từ trong phòng bước .”
“Được ...” Bạch Ấu Vi một tay chống cằm, vẽ nháp chậm rãi : “Tuy hung thủ là ai, nhưng vẻ em lờ mờ đoán kẻ nào gài bẫy Nghiêm Thanh Văn ...”
“Là ai?!” Tô Mạn và Chu Xu gần như đồng thanh hét lên.
Bạch Ấu Vi ngượng ngùng: “... Hai chị thể nhỏ một chút .”
Tô Mạn lập tức chạy cửa, hé mở quan sát hành lang hai bên, đó dấu “OK”.
—— An !
Chu Xu sốt sắng hỏi: “Vi Vi, rốt cuộc là ai dàn cảnh?”
Bạch Ấu Vi khoanh tròn hai ô phòng 202 và 402.
Chu Xu ngẩn .
Khoanh phòng 402 thì nàng thể hiểu , vì phòng đó gần hiện trường nhất, mà lúc xảy chuyện phòng 402 vẫn luôn đóng cửa, mãi khi cảnh sát trưởng thẩm vấn ở tầng một nàng mới thấy khách ở phòng 402 chậm chạp xuống.
tại khoanh cả phòng 202?
Bạch Ấu Vi thong thả giải thích: “Khách sạn tổng cộng 15 vị khách, tính hai chị thì chỉ ba khách nữ. Một c.h.ế.t, một là bà cô trung niên ở phòng 405, còn chính là vị khách ở phòng 202.
Chị phụ nữ đ.â.m mấy nhát, các chị thấy tiếng hét chạy thấy t.h.i t.h.ể trong vũng m.á.u—— Chuyện thực điểm vô lý. Khi đ.â.m thật sự, thường thể hét to như . Còn những vết m.á.u vương vãi lung tung chứng tỏ nạn nhân giãy giụa dữ dội khi c.h.ế.t, nhưng các chị thấy bất kỳ tiếng động nào. Vậy thì chỉ một khả năng duy nhất: kẻ dàn cảnh bên ngoài lúc các chị đang tụ tập trong phòng, đó dùng tiếng hét giả của phụ nữ để dụ các chị ngoài.”