Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 514: ĐÔI CHÂN NGỌC NGÀ CẦN ĐƯỢC NÂNG NIU

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:21:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mặc khẽ : “Có camera.”

Bạch Ấu Vi ngẩn , chợt nhận , ven đường camera giao thông.

Nàng lập tức cảm thấy mất hứng. Thành phố khôi phục bình thường , sự riêng tư cũng trở nên trong suốt như đây.

Bạch Ấu Vi uể oải buông Thẩm Mặc , mặc kệ thắt dây an cho , vẻ mặt ủ dột.

Thẩm Mặc nhẹ nhàng nhéo má nàng, đó lấy một chiếc áo khoác từ ghế , trùm lên đầu nàng.

Bạch Ấu Vi: “???”

Nàng còn đang ngơ ngác, thì đầu Thẩm Mặc cũng chui trong áo khoác...

Trong bóng tối mịt mờ, hai chẳng ai thấy ai, chỉ thể dựa thở và xúc cảm để tìm tư thế mật nhất, môi răng giao hòa.

...

Mãi lâu mới kết thúc.

Bạch Ấu Vi mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh ướt át.

Nàng hung hăng trừng mắt Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc cân nhắc một lát, hỏi: “Không thoải mái ?”

Bạch Ấu Vi hổ bực bội, giật áo khoác ném mặt Thẩm Mặc, “... Lái, lái xe của !”

Thẩm Mặc nhếch khóe miệng, lấy áo khoác , khởi động động cơ.

...

Vài phút , bọn họ đến tòa nhà tổng bộ.

Thẩm Mặc theo thói quen đến đuôi xe, mở cốp, lấy chiếc xe lăn dự phòng, đẩy đến bên ghế phụ kéo cửa xe ——

Trong xe, Bạch Ấu Vi ngẩn .

Ngoài xe, Thẩm Mặc cũng ngẩn .

Chân nàng lành, cần dùng xe lăn nữa.

Thẩm Mặc dừng hai giây, : “Anh cất nhé.”

Đang định xoay , Bạch Ấu Vi giữ c.h.ặ.t : “Ai, cứ cái .”

Thẩm Mặc nhướng mày, khó hiểu nàng.

Bạch Ấu Vi nghiêng đầu với , : “Khó khăn lắm mới khôi phục đôi chân, đương nhiên bảo dưỡng thật chứ ~”

Thẩm Mặc bật : “Anh cứ tưởng em sẽ chạy nhảy thoăn thoắt trong phòng tập thể thao cơ.”

“Không .” Bạch Ấu Vi lắc đầu, “ cảm thấy bây giờ cần mát xa.”

Chuyện chạy nhảy thoăn thoắt nàng đủ , ngừng chạy, nhảy, nàng còn bò lên bò xuống, cảm nhận đầy đủ niềm vui của việc chân. Bây giờ, chỉ bảo dưỡng thôi!

Thẩm Mặc cong ngón tay, gõ nhẹ lên má non mềm của Bạch Ấu Vi, : “Được , chúng về thôi, bảo dưỡng thật .”

Thế là hai vẫn như đây —— Thẩm Mặc bế Bạch Ấu Vi lên, nhẹ nhàng đặt xe lăn, đắp cho nàng một tấm t.h.ả.m lông, đẩy tòa nhà tổng bộ.

Không ai hỏi đến chân Bạch Ấu Vi, Bạch Ấu Vi cũng thức thời hỏi về tình trạng của Thừa lão sư.

Về phòng, Bạch Ấu Vi tiên dùng nước ấm ngâm chân, nước nóng hầm hập xông hai chân, thúc đẩy tuần m.á.u.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-514-doi-chan-ngoc-nga-can-duoc-nang-niu.html.]

Sau đó bôi tinh dầu, mát xa từng chút một hai chân, đùi, bắp chân, đầu gối, mắt cá chân, ngay cả ngón chân cũng trở nên hồng hào mềm mại, dường như phát ánh sáng.

Cuối cùng, thoa một lớp kem dưỡng da dày lên đùi, dùng ấm lòng bàn tay xoa đều, chậm rãi xoa bóp, cho làn da mịn mềm.

Chillllllll girl !

Làm xong tất cả các bước, là hai giờ , Bạch Ấu Vi mệt mỏi nhưng cũng mãn nguyện.

Nàng ngẩng đầu Thẩm Mặc, hỏi : “Học xong ? Ngày mai đổi đấy.”

Thẩm Mặc khóe miệng ngậm , .

“Cười cái gì mà ...” Nàng c.ắ.n môi, dùng vẻ vênh váo tự đắc để che giấu sự ngượng ngùng của , “Ngày mai! Học thì ngủ!”

Thẩm Mặc : “Anh lo là học xong thì cả hai chúng đều ngủ .”

Bạch Ấu Vi nắm lấy gối đầu ném qua!

Đáng ghét!

!

*

Ngày hôm , tòa nhà tổng bộ của Quốc vương trở nên vô cùng náo nhiệt.

Bởi vì Nghiêm Thanh Văn trở về.

Hơn nữa là trở về lành lặn chút tổn hại —— Nghiêm Thanh Văn, Tô Mạn, Lư Vũ Văn, Chu Xu, thiếu một ai.

Bốn trải qua chuyện gì, khi trở về thần sắc tuy nhẹ nhõm, nhưng vô cùng mệt mỏi, kịp nhắc đến chuyện mê cung, mỗi về phòng là ngã đầu ngủ ngay.

Bọn họ ngủ, bên ngoài thì như nổ tung, vui mừng khôn xiết.

Bởi vì Nghiêm Thanh Văn trở về, nghĩa là bốn vị Quốc vương hiện tại của căn cứ đều bảo vệ vị trí của trong chiến dịch đầu tiên, đây là một chuyện cực kỳ đáng ăn mừng.

Ngay trưa hôm đó, Bạch Ấu Vi liền nhận thông báo: Tối mai sẽ tổ chức tiệc mừng công tại nhà ăn tổng bộ.

Nàng cảm giác gì đặc biệt, nhưng Đàm Tiếu và Phan Tiểu Tân đều vui, bao gồm cả các nhân viên công tác thể thấy ở khắp tòa nhà, cũng đều tràn ngập khí vui vẻ hòa thuận.

Có lẽ là bởi vì, thích dùng cách để tự khích lệ bản .

Tuy nhiên, Thừa lão sư trong danh sách khách mời.

Vì kết quả kiểm tra vẫn , ông tạm thời hạn chế tự do ngoài, thể tiếp xúc đám đông, càng thể tham gia những bữa tiệc như .

May mà Thừa lão sư rộng lượng, cũng so đo những chuyện , ông thu dọn đồ đạc của , chuyển phòng thú bông ——

Trong phòng thú bông, đổi diện mạo .

Ban đầu chỉ là một đống phòng ốc đỉnh núi, giờ đây cửa trồng hoa, cửa trồng rau, dây nho bò đầy giàn gỗ, xanh um tươi , xa xa còn mấy con gà thỉnh thoảng vỗ cánh.

Thừa lão sư mặc áo len cổ cao, kéo ống quần, đeo găng tay, một trang phục chẳng đang cần cù lao động ở hậu viện. Ông mở rộng thêm một vòng cái ao cá nổ tung đó.

Chắc là đang chuẩn lương thực dự trữ cho tương lai của .

Thật thà Thừa lão sư chỉ lo che đậy phần , ngờ phần lưng và những vảy nhỏ li ti sớm Bạch Ấu Vi thấy rõ ràng.

Bạch Ấu Vi vắt chân, đang phơi chân bệ cửa sổ lồi ở tầng hai.

Phơi nắng nhiều giúp xương hấp thụ canxi, phòng ngừa thiếu canxi và loãng xương, cũng là một trong những cách bảo dưỡng.

Dưới lầu, Thừa lão sư dậy, vẫy tay về phía Bạch Ấu Vi: “Vi Vi, nhặt mấy quả trứng gà, tối chúng bánh trứng ăn.”

 

 

Loading...