Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 508: GIẤC MƠ GIÀY CAO GÓT

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:21:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giày cao gót luôn là biểu tượng của sự thanh lịch và gợi cảm.

thể coi trọng, cảm thấy vẻ của phụ nữ nhất thiết diện giày cao gót mới thể hiện , nhưng đối với Bạch Ấu Vi, giày cao gót luôn là một giấc mơ xa vời thể chạm tới.

Kể từ vụ t.a.i n.ạ.n năm 12 tuổi, loại giày duy nhất cô thể là giày vải mềm dễ xỏ, dễ tháo.

giày cao gót.

Cũng những đường cong thon thả.

Phần chỉ cần bóp nhẹ là thấy xương xẩu lởm chởm, cơ bắp chân teo tóp đến mức chẳng còn chút thẩm mỹ nào. Trên hề thấy bất kỳ đặc điểm nào của một phụ nữ trưởng thành, dường như cô mãi mãi dừng ở tuổi 12, ngay cả sự phát triển cũng chậm hơn bạn bè đồng trang lứa.

Dù mê cung cải thiện tình trạng cơ thể của cô, nhưng cô vẫn giày cao gót.

, cô một đôi giày cao gót.

...

Bạch Ấu Vi ôm đôi giày cao gót về tổng bộ Quốc vương.

Suốt dọc đường cô cứ lén lén lút lút, lo sợ ai đó thấy. may mắn, gặp Thẩm Mặc, cũng chẳng đụng mặt Đàm Tiếu, Phan Tiểu Tân Thừa lão sư.

Mọi hết nhỉ?

Bạch Ấu Vi tạm thời rảnh để nghĩ ngợi, cô đầy mong đợi chui tọt phòng , khóa trái cửa, lôi bộ váy chuẩn sẵn , phối cùng đôi giày cao gót mặc , cuối cùng gương soi ——

Cô gái trong gương tư thế giấu nổi sự lúng túng và căng thẳng, nhưng thể phủ nhận, cô thật trẻ trung, xinh và đầy thu hút.

Bạch Ấu Vi ngẩn ngơ chính .

Sau đó, hai tay cô túm lấy vạt váy, từ từ kéo lên...

Cô lặng lẽ đôi chân .

Trắng nõn, thon dài, thẳng tắp... Mọi thứ đều mỹ tì vết, ngay cả đầu gối cũng tròn trịa ửng hồng, tỏa ánh sáng mịn màng.

Cô thử bước gương.

Gót giày quá cao, phần gan bàn chân chịu lực lớn, vô cùng khó chịu.

thật đấy...

Cô cẩn thận từng bước gương, tới lui, trong lòng thầm nghĩ: Đẹp quá mất.

Anh thích nhỉ? Thích đôi chân ...

Nhắc mới nhớ, từ nãy đến giờ dường như thấy , rốt cuộc là chạy ?

Lại Sở Hoài Cẩm gọi ?

Bạch Ấu Vi suy nghĩ một chút, buông vạt váy xuống, định đến phòng họp xem thử.

Ra khỏi cửa, hành lang vắng tanh một bóng .

Đế giày cao gót va chạm với nền gạch men bóng loáng tạo những tiếng "cộp, cộp" thanh thúy, giống như một bản nhạc nhịp điệu ——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-508-giac-mo-giay-cao-got.html.]

Bạch Ấu Vi cảm thấy sảng khoái cả tâm hồn lẫn thể xác, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Khi ngang qua phòng Thừa lão sư, cô thấy tiếng trò chuyện vọng từ bên trong.

Bước chân cô khựng , nghi hoặc về phía cửa phòng.

"Bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng , tuy còn vài kết quả xét nghiệm nhưng về cơ bản thể khẳng định cơ thể Thừa lão sư khỏe mạnh. Còn việc thể khôi phục ... e là , trình độ văn minh của mê cung vượt xa chúng quá nhiều..."

Đó là giọng của Sở Hoài Cẩm.

Bạch Ấu Vi ngẩn cánh cửa, suy nghĩ chút đình trệ.

Ý gì đây?

Đã khỏe mạnh, tại bảo thể khôi phục...

Giọng Thừa lão sư truyền : "Chuyện tạm thời đừng cho Vi Vi ... Con bé vẫn luôn nghĩ , đừng để nó buồn. Đứa trẻ đó suy nghĩ lắm, nếu để nó , nó sẽ vượt qua cú sốc ."

Sở Hoài Cẩm cũng : "Người còn sống là quan trọng hơn tất cả, ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi, phía Bạch tiểu thư chúng sẽ giúp ngài giấu kín."

" , đúng , Mê cung Chiến tranh chuyện đùa, nếu Vi tỷ vì chuyện mà phân tâm thì bất lợi quá!" Đàm Tiếu cũng lên tiếng.

"Tố chất tâm lý của cô vốn dĩ thích hợp tham gia Mê cung Chiến tranh." Dư Triều Huy lạnh lùng , "Chiến tranh là bài kiểm tra khả năng điều binh khiển tướng, cần sự quyết đoán và tầm bao quát, chứ chỉ dựa một hai khôn vặt là thể thắng ."

Đàm Tiếu bất bình: "Thằng nhóc ý mày là gì hả! Dám coi thường lão đại nhà tao?"

" dám coi thường, chỉ đang sự thật thôi. Thừa lão sư biến thành thế cũng gián tiếp chứng minh cô thực sự thích hợp Quốc vương."

Đàm Tiếu xắn tay áo: "Mẹ kiếp, tao thấy mày là ăn đòn !"

"Tất cả im lặng." Thẩm Mặc nhàn nhạt lên tiếng, "Đưa các đến đây là để thăm Thừa lão sư, cãi đ.á.n.h thì cút ngoài."

Dư Triều Huy cúi đầu, nhận nhanh: "... Xin ."

Đàm Tiếu hậm hực lườm một cái, hừ mạnh một tiếng.

Ngoài cửa truyền đến tiếng giày cao gót, là nhân viên nào ngang qua, Thẩm Mặc để ý.

Anh : "Tuy hiện tại trông vẻ khỏe mạnh, nhưng dù cũng còn giống nữa. Chờ kết quả kiểm tra của Thừa lão sư hết xem nên xử lý thế nào."

Sau đó hỏi Thừa Úy Tài: "Ngài cảm thấy thế nào? Có gì khác so với đây ?"

"Cái ..." Thừa lão sư chút khó xử sờ sờ lớp vảy cá cánh tay, "Nếu da quá khô thì vài chỗ sẽ thấy nhám và ngứa, thoải mái lắm..."

Đàm Tiếu Thừa Úy Tài với vẻ mặt nghiêm trọng: "Lão Thừa, chú sắp biến thành cá đấy! Có ăn gì ? Giun đất chẳng hạn?"

"Đàm Tiếu, đừng quậy." Thẩm Mặc nhíu mày.

"Em quậy ." Đàm Tiếu nghiêm túc , "Nếu lão Thừa ăn uống khác chúng thì chuẩn chứ, thể đến nhà ăn !"

Chillllllll girl !

"Ăn uống... thì thấy cảm giác gì." Thừa lão sư khổ, "Có lẽ thời gian biến đổi còn ngắn, sẽ lưu ý."

 

 

Loading...