“Rồi , các giáo viên và hiệu trưởng chúng nỗ lực lớn, liên hệ phụ , cục giáo vụ và các bộ phận khác, cuối cùng cũng đưa đứa trẻ đó , vốn tưởng rằng môi trường trường học sẽ vì thế mà cải thiện, nhưng ... .
Tình hình trong trường học ngày càng chuyển biến , những quy tắc bắt nạt kẻ yếu đó, cũng vì học sinh chuyển trường rời mà biến mất, một đám học sinh vì tranh giành cái gọi là ‘đại ca’ vị trí, thậm chí tiếc thuê sát thủ, hại c.h.ế.t bạn học ngày xưa!
Đứa trẻ đó... gieo rắc hạt giống cái ác.”
*
Câu chuyện của Thừa lão sư, dụng ý gì, mấy đang đây trong lòng đều rõ ràng.
Trò chơi, chính là đứa học sinh chuyển trường từ Trung tâm Cải tạo Thiếu niên .
Mà những chơi như họ, là những học sinh đau khổ cầu sinh quy tắc của đứa học sinh chuyển trường đó.
Mặc dù giành vị trí “đại ca”, cũng chiến thắng thực sự, mà là sự thuần hóa bắt đầu.
Đây cũng là lý do Thẩm Mặc đưa , thế giới khôi phục nguyên dạng.
Hắn chủ nghĩa hùng giải cứu thế giới, là tùy ý trò chơi thao túng.
—— Nhân loại thể tự chịu diệt vong, nhưng tuyệt đối thể nô dịch đến c.h.ế.t.
Không khí trầm trọng.
Sự im lặng kéo dài lâu, Bạch Ấu Vi nhẹ giọng mở miệng: “Trở thành Quốc vương rốt cuộc sẽ biến thành như thế nào, ai cũng , những lời giám sát quan , giống thật mà giả, thể tin , hiện tại điều duy nhất thể xác định là, trong phạm vi lãnh thổ của Quốc vương sẽ tồn tại những trò chơi đó, tiên hãy nghĩ xem trận tiếp theo sẽ đ.á.n.h thế nào , còn những chuyện khác... hãy .”
Chủ đề cứ thế kết thúc.
Thừa lão sư cố gắng khí trở nên nhẹ nhàng tích cực hơn một chút, chuyện từ bữa tối, đến thời tiết, đến sự phát triển tương lai của thành phố, các loại chủ đề lớn lao và sáo rỗng, cũng phối hợp , chuyện một lát ai nấy thất thần.
...Đêm nay, tâm trạng mỗi đều khó tránh khỏi áp lực, trừ Đàm Tiếu và Phan Tiểu Tân ngủ hề gánh nặng tâm lý, những khác, ít nhiều đều chút mất ngủ.
Vì Đỗ Lai và Phó Diệu Tuyết cũng ở đó, nên Bạch Ấu Vi mở phòng thú bông, chỉ bảo Thẩm Mặc lấy hai chiếc chăn đệm , trải trong lều trại.
Khi sắp ngủ, Thẩm Mặc từ phía ôm lấy eo nàng, thấp giọng : “Vừa em dường như gì.”
Động tác của Bạch Ấu Vi dừng .
Nàng quả thật nhiều...
Nói gì bây giờ?
Nói nàng thuần hóa ? Nói nàng thích nghi với quy tắc, thậm chí còn thích thú nữa ?
Bạch Ấu Vi nhắm mắt , lầm bầm: “Có thể là mệt mỏi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-483-dem-khong-ngu-noi-long-quoc-vuong.html.]
Thẩm Mặc trầm mặc một lát, ôm lấy nàng xuống, ôm lòng.
Chiếc chăn nhung ấm áp bao bọc hai , ánh lửa trại chiếu lều, lúc sáng lúc tối, Thẩm Mặc khỏi siết c.h.ặ.t khuỷu tay.
Cằm nhẹ nhàng cọ xát đỉnh đầu nàng, giọng trầm thấp: “Thật sự mệt... Ở đó ngẩn ngơ gần ba ngày, vẫn luôn cơ hội nghỉ ngơi t.ử tế, giám sát quan sẽ sắp xếp chiến dịch tiếp theo thế nào, nếu cũng tốn thời gian như , chúng chuẩn sẵn thức ăn nước uống .”
Nhắc đến trò chơi, Bạch Ấu Vi thoáng hồn, “...Không cần ? Chúng chọn chiến dịch 20, hẳn là sẽ gặp gỡ chơi khác.”
Nàng tính toán: “Chiến dịch 20 yêu cầu tham chiến từ 10 trở lên, Quốc vương ít nhất chiêu mộ 9 Thần dân mới đủ tham chiến. 20 mảnh ghép trò chơi cộng thêm 9 mảnh chiêu mộ Thần dân, cộng thêm 2 mảnh chiếm dụng lãnh địa, thêm 1 mảnh giữ gốc... Linh tinh vụn vặt cộng , Quốc vương trong tay đến 32 mảnh ghép trò chơi, mới thể lựa chọn chiến dịch 20.”
Hiện tại 26 vị Quốc vương, trừ Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc, e rằng những khác nhiều mảnh ghép trò chơi như .
Mặc dù , đối phương cũng nên thỏa mà hành động, lý do gì mà chiến dịch đầu tiên lựa chọn chiến dịch nhiều nhất là 20.
Thẩm Mặc nàng lầm bầm nhỏ nhẹ về chuyện trong trò chơi, khóe miệng cong lên, duỗi tay đẩy mái tóc dài lạnh lẽo mượt mà lưng nàng , để lộ chiếc cổ nhỏ nhắn mềm mại, nhẹ nhàng áp lên...
“Em ...” Giọng trầm thấp, “Vừa Đỗ Lai , Quốc vương cứ để khác , cơ thể tàn tật cả, bạn bè ở bên cũng chẳng hề gì, chỉ cần chúng ở bên , Quốc vương cũng thể sống ... Những lời , cũng là với em.”
Lòng Bạch Ấu Vi khẽ rung động.
Nàng đáng lẽ cảm thấy ngọt ngào và ấm áp, nhưng vì , đáy lòng dần dâng lên sự thê lương.
*
Sao thể cả?
Sao thể sống ?
Bạch Ấu Vi trong lòng rõ ràng câu trả lời đó.
Cho dù Thẩm Mặc ngại đôi chân của nàng, hai họ cũng sẽ kết quả , bởi vì bệnh tật chỉ tổn thương cơ thể nàng, mà còn cả tinh thần, ý chí của nàng!
Khi nàng trở nên ti tiện, mẫn cảm, u ám và ích kỷ, thể tiếp tục thích nàng? Ngay cả ruột của nàng, còn chịu nổi mà vứt bỏ nàng cho bảo mẫu, Thẩm Mặc thể bao nhiêu tình cảm để tiêu hao vì nàng chứ?
—— Hỏi nàng vì thể tích cực hơn, lạc quan hơn, kiên cường hơn?
Điều giống như một phú ông hỏi nghèo nhặt rác bên đường: Đến mức ? Chỉ cần đủ cần cù, chịu khó động não, nhất định thể kiếm nhiều tiền hơn, cần gì chịu khổ vì mấy đồng bạc lẻ ?
Tóm : Tất cả đều là lời vô nghĩa.
Nếu đổi dễ dàng như , cuộc đời những thống khổ ?
Chillllllll girl !