Mọi đều đang khẩn trương chuẩn . Bạch Ấu Vi liếc một lượt, thấy Phó Diệu Tuyết vẫn đang lẻ loi trong góc.
Cô mặc một bộ váy đen, đầu đội khăn voan đen, che kín mít từ đầu đến chân, ngay cả đôi tay cũng đeo găng tay đen thêu hoa văn. Có thể , cô để lộ bất kỳ phân da thịt nào. Trang phục quỷ dị như khiến chẳng ai dám gần bắt chuyện. Mà cô thì vẫn giữ cái vẻ đại tiểu thư kiêu kỳ, dường như cũng chẳng ý định chủ động tìm tổ đội.
Nhận thấy ánh mắt dò xét của Bạch Ấu Vi, Phó Diệu Tuyết trừng mắt qua lớp khăn voan, hậm hực bỏ chỗ khác. Bạch Ấu Vi chẳng thèm để tâm, bĩu môi một cái.
Thẩm Mặc cũng thấy bóng lưng Phó Diệu Tuyết, thản nhiên : “Nếu cô là Thần dân thì thể chiêu mộ, tiếc là Quốc vương.”
“ mới thèm chiêu mộ cô , giữ bên chẳng khác nào quả b.o.m hẹn giờ.” Bạch Ấu Vi khẩy, “Cái loại phiền phức đó cứ để cô gây họa cho khác ~”
Thẩm Mặc khẽ nhếch môi: “Nên em mới cố ý dụ cô báo danh Quốc vương?”
“Người khác hiểu cô nên mới thấy khó nhằn, chứ thì lạ gì...” Bạch Ấu Vi híp mắt Phó Diệu Tuyết đằng xa, “Cô , chỉ là con hổ giấy thôi, thỉnh thoảng dọa chút đỉnh.”
Một như trở thành Quốc vương, thể gây áp lực cho các Quốc vương khác, gây đe dọa gì cho Bạch Ấu Vi, tội gì mà cô ?
So với Phó Diệu Tuyết, Thẩm Mặc quan tâm hơn đến hành tung của kẻ đeo Bao tay trắng. Trong thời gian ngắn, xung quanh tụ tập vài , xem cũng là một trong các Quốc vương.
Nghiêm Thanh Văn tới, sắc mặt chút khó coi, phía là Tô Mạn và Lư Vũ Văn. Bạch Ấu Vi nghiêng đầu , tò mò hỏi: “Thần dân chiêu mộ ?”
“Ở đằng kìa.” Nghiêm Thanh Văn hất cằm về phía xa với vẻ mấy vui vẻ, hiệu cho Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc theo.
Phía đó đang một đám vây quanh. Ở giữa là một đàn ông mặc áo dài trắng, 40 tuổi, phong thái ôn hòa, nụ thiện. Khí chất và diện mạo của ông tính công kích, dễ khiến khác nảy sinh cảm giác gần gũi. Tuy nhiên, sự xuất hiện của một gương mặt hiền từ như tại hội trường báo danh dự tuyển Mê cung Chiến tranh khiến thấy thoải mái.
“Gã đó biệt danh là Bác sĩ, chiêu mộ mười sáu Thần dân.” Nghiêm Thanh Văn nhíu mày, giọng điệu lộ vẻ nghiêm trọng, “Các nhóm khác chiêu mộ Thần dân chỉ bốn năm , chỉ ông là vượt quá mười . Những chúng chiêu mộ cũng ông thu hút qua đó hết .”
“Liệu là kiểu chuyên tấn công tâm lý ?” Bạch Ấu Vi đàn ông đằng xa, hồ nghi lẩm bẩm, “Không trong trò chơi gặp .”
Thẩm Mặc thản nhiên : “Người hệ thống tuyển chọn , vài phần hơn cũng gì lạ.”
Nghiêm Thanh Văn nhíu mày: “Thời gian vẫn còn nhiều, chúng cứ tiếp tục quan sát . Ngay cả những chơi trông vẻ mờ nhạt cũng lơ là, trò chơi tiếp theo sẽ chạm trán họ.”
Chillllllll girl !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-427-vi-bac-si-gia-tao.html.]
Biết , trăm trận trăm thắng. Thời gian còn , chiến lược của họ là: cố gắng tiếp xúc với càng nhiều chơi càng . Nghiêm Thanh Văn , và phía Thẩm Mặc cũng . Thời gian cứ thế trôi qua trong sự quan sát và thăm dò lẫn ...
Khi 10 tiếng cân nhắc kết thúc, hình ảnh Giám sát quan đầu thỏ xuất hiện tường:
“Rất vui gặp các vị. Sau 10 tiếng suy nghĩ kỹ lưỡng, tin rằng các vị đưa quyết định của . mà...”
Giọng điệu của Thỏ đầu sỹ bỗng đổi, lộ nụ quỷ dị.
“ mà, khi các vị công bố lựa chọn, một tin tức cần thông báo.”
Mọi hồ nghi nó. Chỉ nó dõng dạc từng chữ: “Lần thi đấu là Vòng Dự tuyển. Tất cả chơi báo danh đều tiến sân thi đấu, xuất sắc nhất mới coi là báo danh thành công.”
Quy tắc Vòng Dự tuyển như :
1. Tất cả chơi báo danh tiến sân thi đấu tham gia trò chơi.
2. Thắng trò chơi tức là báo danh thành công.
3. Thua trò chơi tức là báo danh thất bại. Quốc vương thất bại giáng xuống Thần dân, Thần dân thất bại giáng xuống Thứ dân.
Nói cách khác, báo danh là “miễn phí”, mà giành chiến thắng trong trò chơi mới tư cách tham gia Mê cung Chiến tranh. Vị trí Quốc vương Thần dân là , một khi thua cuộc sẽ đối mặt với kết cục giáng cấp phận.
Cũng may, dù là Quốc vương Thần dân, thua trò chơi cũng nguy hiểm đến tính mạng. Điều khiến Bạch Ấu Vi thở phào nhẹ nhõm. Nếu nguy hiểm tính mạng, cô thà để Đàm Tiếu và Phan Tiểu Tân bỏ quyền, trực tiếp trở thành Thứ dân, vì để hai hành động đơn độc thực sự khiến cô yên tâm.
Trong gian trắng xóa khổng lồ xuất hiện hai luồng sáng. Một luồng sáng hiện lên hình ảnh thanh kiếm, luồng sáng còn là một chiếc vương miện.
“Mời đưa lựa chọn cuối cùng của các vị.” Giọng của Giám sát quan ôn hòa nhưng đầy vẻ mong đợi.
“Người chơi Quốc vương, mời chọn vương miện; chơi Thần dân, mời chọn bảo kiếm. Hãy mang theo tất cả đạo cụ và mảnh ghép của các vị, vì ngay khi chọn xong, hành trình dự tuyển sẽ bắt đầu ngay lập tức.”