Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 414: DƯỚI NƯỚC

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:09:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tốc độ so với lúc chỉ Tô Mạn và Lư Vũ Văn tăng lên gấp đôi. Buổi tối, Trương Khắc nhận lộ trình hành động mới từ tay Lư Vũ Văn.

Ngày thứ ba, hiệu suất của họ còn cao hơn , ghép xong 16 ô!

Ngày thứ tư, họ ghép xong 22 ô!

Cộng thêm 18 ô ghép sẵn ở phía Tây Nam, trong 100 ô chỉ còn 24 ô, trừ ô trống thì còn 23 ô địa hình nữa! Nói cách khác, chỉ cần tốc độ nhanh hơn một chút, ngày mai họ thể rời khỏi mê cung!

khi Trương Khắc tìm Lư Vũ Văn để lấy bản đồ lộ trình mới, tờ giấy Lư Vũ Văn đưa chỉ đ.á.n.h dấu cách của hai ô.

“Còn ?” Trương Khắc nhướng mày Lư Vũ Văn.

Lư Vũ Văn dùng đôi tay trói khó khăn đưa bản đồ , chỉ đó : “Đi thêm hai ô nữa sẽ khớp với 18 ô ở phía Tây Nam, nhưng chỗ ... chúng thiếu mất một ô địa hình.”

Trương Khắc cầm lấy bản đồ kỹ, hồ nghi hỏi: “Thiếu một khối? 100 ô trừ ô trống thì 99 ô đều ở đây, bảo thiếu một khối?”

Tô Mạn cũng khó hiểu tấm bản đồ. Khu vực phía Tây Nam là hồ Vân Long, 2 ô là mặt nước , 6 ô là nửa nước nửa cạn, tổng cộng chiếm 8 ô địa hình.

“Khối nào thiếu?” Cô hỏi.

Lư Vũ Văn chỉ vị trí đó bản đồ, : “Ở nước.”

Trương Khắc và Tô Mạn đồng thời sững sờ. Ở nước... Nghĩa là mũi tên cũng ở nước. Họ lặn xuống nước mới thể đổi hướng mũi tên, từ đó di chuyển ô địa hình!

Phải lặn sâu bao nhiêu? Không . Tầm nước thế nào? Không . Có nguy hiểm gì ? Càng !

Sau khi hồn, Trương Khắc bùng lên cơn giận, gã túm lấy cổ áo Lư Vũ Văn, gầm lên: “Mày cố ý tính kế tao đúng ?!”

“Buông !” Tô Mạn chộp lấy cổ tay Trương Khắc, dùng sức giật !

Trương Khắc to khỏe như mà vẫn Tô Mạn giật cho lảo đảo, gã chật vật định trọng tâm, vẻ mặt càng thêm hung ác!

“Muốn xuống nước thì tụi mày tự mà xuống! Tao xuống !” Gã nghiến răng .

“Cho nên mới chỉ đưa cho lộ trình của hai ô.” Lư Vũ Văn bình tĩnh, “Khối còn thiếu đó, chúng sẽ từ từ nghĩ cách.”

“Từ từ nghĩ cách?” Trương Khắc lạnh, chỉ tay Tô Mạn, “Để nó xuống!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-414-duoi-nuoc.html.]

Tô Mạn ngẩn . Lư Vũ Văn thẳng: “Cô .”

Tô Mạn ngẩn nữa, cô trợn tròn mắt Lư Vũ Văn. Cô hiểu, tại ? Chẳng lẽ Lư Vũ Văn cho rằng cô bơi ? Thực cô bơi cũng khá lắm mà...

“Tay cô vấn đề, thể thắt nút nước .” Lư Vũ Văn giải thích, “Tầm nước hạn, chúng tìm thấy một cái mũi tên tìm cái tiếp theo, quá trình thể nhanh như cạn. Khi tìm thấy cái tiếp theo thì cái đó khôi phục hướng cũ . Cho nên, nếu đồng thời đổi hướng nhiều mũi tên, bắt buộc dùng phương pháp cố định, ví dụ như dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t để giữ hướng mũi tên.”

Trương Khắc khẩy: “Đến cả phương pháp cũng nghĩ xong , xem sớm đợi tao ở đây. Mày thì thọt chân xuống nước , nó thì tàn phế một tay buộc dây , còn ai nữa? Còn tao! Tao mà xuống nước thì ba đứa cùng đây chờ c.h.ế.t! Mày ý đó đúng ?”

“Anh xuống thì thôi! Gào cái gì mà gào?!” Tô Mạn chướng mắt với thái độ của Trương Khắc, cô : “Có giỏi thì nghĩ cách giải quyết ! Cứ ở đó mà oán trách thì ích gì! Cùng lắm thì xuống nước, một tay buộc dây thì quấn thêm vài vòng!”

Trương Khắc châm chọc cô: “Quấn? Dưới nước lực đẩy đấy ? Nếu buộc c.h.ặ.t thì dù quấn bao nhiêu vòng nó cũng tuột thôi!”

Tô Mạn trợn mắt giận dữ: “Vậy xem ?!”

Trương Khắc nghiến răng, im lặng một hồi hừ lạnh một tiếng: “Ngày mai cứ đến xem chỗ đó tình hình thế nào !”

Nói xong, gã cầm lấy bản đồ lộ trình Lư Vũ Văn đưa hầm hầm bỏ , mỗi bước chân đều dậm mạnh như để trút giận.

Đợi gã , Tô Mạn rốt cuộc nhịn hỏi Lư Vũ Văn: “Nguyên nhân khác mà chính là cái ? Thực Trương Khắc, cũng thể xuống nước !”

Sắc mặt Lư Vũ Văn nghiêm trọng: “Tìm mũi tên nước chuyện dễ dàng .”

Anh là sự thật, nhưng hiểu trong lòng Tô Mạn như nghẹn một cục tức, cô gắt gỏng: “Thì gì mà dễ dàng? Chẳng lẽ chỉ xứng đáng những việc dễ, còn việc khó thì ?!”

Lư Vũ Văn ngẩn .

Tô Mạn c.ắ.n môi, thấp giọng : “ , các đều thấy ngu ngốc, chỉ thể những việc cần dùng não.”

Lư Vũ Văn há miệng định : “Tô Mạn, ý đó...”

Tô Mạn cúi đầu, lẩm bẩm: “Thôi bỏ ... chỉ bừa thôi.” Cô xoay lều.

Tô Mạn cơn giận của là vô lý. Cách thức đúng, đối tượng cũng đúng. Cô nên trút giận lên Lư Vũ Văn. Có lẽ vì ở trong mê cung quá lâu nên cô sinh lo âu, thêm lo lắng cho bạn bè, nhớ nhung ... Đủ loại cảm xúc tích tụ , cuối cùng dẫn đến bùng nổ đúng lúc .

Nghĩ thì Lư Vũ Văn vô tội bao. Anh vẫn luôn tích cực tìm đối sách, mà còn chịu đựng sự oán trách của cô và Trương Khắc.

 

Chillllllll girl !

 

Loading...