Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 386: BÀI TOÁN CỔ ĐẠI

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:04:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Người xưa quả thật cách c.h.ế.t nhắm mắt,” Thẩm Mặc suy nghĩ , “Chồng Lý thị, cùng chồng Mã thị đều c.h.é.m đứt đầu, hung thủ hai bên thể là cùng một , nếu điều tra theo hướng giải oan báo thù, chỉ tìm hung thủ, mới thể Lý thị an táng di hài chồng.”

“Nếu điều tra theo hướng giải oan báo thù thì ?” Phó Diệu Tuyết tò mò hỏi.

Bạch Ấu Vi : “Người c.h.ế.t, thể xuống mồ yên nghỉ, đơn giản hai nguyên nhân —— thù oán báo, hoặc là, nguyện vọng thành.”

Vận hài nữ, là thù oán báo? Hay là, nguyện vọng thành?

Thôn lớn, bốn trong lúc chuyện vô tình đến đầu phía đông thôn, nơi đó một tòa nhà đất.

So với nhà ngói gạch xanh khang trang của lý chính, Lý gia vẻ vô cùng tồi tàn.

—— Nhà gạch chỉ một gian, phòng bếp là một cái lều tranh dựng tạm trong sân, tường viện càng đơn giản, cành cây và cọng lúa mạch trộn đất đỏ đắp cao nửa , cùng cắm một hàng tre, dùng sức rút một cái, liền đổ rào rào xuống đất cứng.

Cổng viện khóa, rỉ sét loang lổ, Thẩm Mặc dùng bao nhiêu sức, liền kéo chốt khóa từ cửa gỗ .

Bên trong một mảnh tiêu điều…

Sau khi Lý đầu chốc và Lý thị c.h.ế.t, nơi còn ai ở nữa.

Trong viện bụi đất vàng bay theo gió, cỏ hoang mái nhà xào xạc rung động, cửa phòng nhẹ nhàng đẩy, liền chậm rãi mở

Nơi liên tiếp xử lý hai đám tang, trong phòng còn sót dấu vết từng bố trí linh đường, mấy xấp tiền vàng mã phủ đầy bụi đất, vài đoạn nến trắng cháy hết, còn một tấm bài vị gỗ đặt ở giữa nhà.

Trên tấm bài vị gỗ tên: Bài vị của vong phu Lý Khương Quý.

Lý Khương Quý, chắc hẳn chính là tên đầy đủ của Lý đầu chốc.

“Lý thị cũng c.h.ế.t ? Vì trong phòng chỉ một cái bài vị?” Phó Diệu Tuyết tò mò chọc chọc tấm bài vị gỗ .

Đỗ Lai kéo tay nàng về, “Sau khi Lý thị c.h.ế.t, trong nhà , cũng sẽ ai lập bài vị cho nàng.”

Có đôi khi trong nhà nhân thưa thớt, tang sự cần hàng xóm láng giềng giúp đỡ cùng xử lý, nhưng bài vị , nhất định là gia quyến thuộc mới thể lập.

Bạch Ấu Vi đ.á.n.h giá bộ căn nhà, lẩm bẩm : “Bọn họ một đứa con nào…”

“Nếu , hỏi hàng xóm xem .” Thẩm Mặc .

Hắn mở miệng, tất cả trầm mặc.

Đã thuộc cổ văn, giải khóa Lỗ Ban, sẽ là cái gì?

Cạnh Lý gia một hộ nhà, cũng là nhà đất viện đất, vô cùng nghèo khó.

Tổng thể mà , trong thôn trừ lão thư sinh với căn biệt thự cao cấp , cũng chỉ nhà lý chính còn thể xem , những nhà khác, một nhà nghèo hơn một nhà.

Một bà lão trong sân xám xịt, cầm một cây tẩu t.h.u.ố.c phiện, đang xoạch xoạch hút t.h.u.ố.c lào.

Mùi t.h.u.ố.c hắc, phỏng chừng là loại lá t.h.u.ố.c lá thô nhất.

Nhận thấy ánh mắt đ.á.n.h giá ngoài cửa, bà lão lười biếng nâng mí mắt lên, chút để ý liếc qua một cái, đó tiếp tục hút tẩu t.h.u.ố.c, cũng để ý đến bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-386-bai-toan-co-dai.html.]

“Trong thôn hình như đại bộ phận đều là già.” Bạch Ấu Vi thấp giọng với Thẩm Mặc.

Vô luận là lão thư sinh, là lý chính, Mã thị, đều là già qua tuổi sáu mươi.

Mặc dù là con trai và con dâu lý chính thấy ở linh đường đó, cũng bốn mươi tuổi, còn trẻ hơn chút, chính là trẻ con, ngược thấy trẻ tuổi mười mấy tuổi, hoặc hai mươi mấy tuổi.

“Nơi hẻo lánh nghèo, trẻ lưu nơi ?” Bà lão trong viện đột nhiên mở miệng , “Ai đều , ở , chỉ già nổi, cùng mấy ông già độc cưới vợ.”

Vài đều sững sờ, ngờ NPC nhanh ch.óng đưa thông tin.

Đỗ Lai sân, lễ phép hỏi: “Bà Lý thị ở nhà bên cạnh ?”

Bà lão xong, im lặng , nếp nhăn mặt giống như từng rãnh sâu, cho một cảm giác cực kỳ khó chịu.

Lúc , trong phòng truyền đến từng trận ho khan, đó bọn họ thấy một ông lão :

“Ta bệnh hồi lâu, mấy đứa con gái bao lâu nữa mới về thăm ?”

Bà lão cầm tẩu t.h.u.ố.c, nhẹ nhàng gõ gõ xuống đất, với ông lão trong phòng: “Hôm qua con gái lớn tới thăm ông ?”

“Sao thấy các chị em ba đứa cùng tới thăm ?”

Bà lão lạnh lùng một cái, : “Cái đó thì dễ , con gái lớn 5 ngày về một , con gái thứ 4 ngày về một , con gái út 3 ngày về một , ai bao lâu nữa các nàng mới thể cùng về thăm ông.”

Trong miệng trả lời, ánh mắt u ám về phía Đỗ Lai, cùng với Phó Diệu Tuyết, Thẩm Mặc, Bạch Ấu Vi phía .

Mọi liền đều hiểu, đây là NPC đang đề cho bọn họ.

Bạch Ấu Vi trong lòng nhẹ nhàng thở .

May quá, đề khó.

Chillllllll girl !

Nàng hỏi bà lão: “Ba cô con gái gần đây nhất gặp là khi nào?”

“Từng đoàn tụ một Tết Trung Thu.” Bà lão trả lời.

“Cách Tết Trung Thu bao nhiêu ngày ?” Bạch Ấu Vi hỏi.

Bà lão lạnh lùng : “Bà già , nhớ rõ nữa …”

Bạch Ấu Vi nhíu mày.

Không chỉ nàng, Thẩm Mặc và Đỗ Lai cũng nhíu mày.

“Các cô ?” Phó Diệu Tuyết rõ nguyên do, “Đề khó lắm ?”

“Đề khó, nhưng thiếu một vài thứ.” Bạch Ấu Vi giải thích, “Đây là bài toán cổ đại trong 《Tôn T.ử Toán Kinh》, hỏi là một nhà ba cô con gái đều xuất giá, con gái lớn năm ngày về nhà đẻ một , con gái thứ hai bốn ngày về nhà đẻ một , con gái út ba ngày về nhà đẻ một . Ba cô con gái cùng rời nhà đẻ một ngày, bao nhiêu ngày nữa ba sẽ gặp ??”

 

 

Loading...