“Trả lời đúng mà cũng c.h.ế.t ?” Bạch Ấu Vi kinh ngạc thốt lên, “Trò chơi lỗ hổng lớn thật đấy.”
Phó Diệu Tuyết : “Cái NPC đó hỏi , câu đố của Quốc vương bệ hạ vương quốc câu đố: ném một chiếc ly thủy tinh xuống đất, vì ly vỡ?”
“Vì ?” Bạch Ấu Vi hỏi.
“Đáp án chính xác là, bởi vì chiếc ly đỡ lấy.” Phó Diệu Tuyết lạnh, “Vô lý hết sức đúng ? Thật sự thể hiểu nổi!”
“Vậy đáp án của cô là gì?” Bạch Ấu Vi khỏi hỏi.
“Đáp án của là, chiếc ly ném xuống nước nên vỡ. thấy vấn đề gì, ly mà ném xuống nước thì đương nhiên sẽ vỡ! Thế mà bọn họ cứ khăng khăng sai, ném xuống nước, c.h.ế.t đuối!”
Bạch Ấu Vi: “……”
Thẩm Mặc: “……”
C.h.ế.t thế oan uổng quá, đúng là trò chơi thử nghiệm, quả nhiên đáng tin cậy!
“Vậy đó, cô cứ luôn ở Vương quốc Câu đố ?” Bạch Ấu Vi hỏi tiếp.
“Không.” Phó Diệu Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu, “Ở năm sáu ván, đó hệ thống chuyển sang trò chơi khác. Trong trò chơi tồn tại cái c.h.ế.t thật sự, tùy thuộc ý chí cá nhân, mỗi một tình huống khác …
Có những , chơi đến ván thứ ba, hoặc thứ tư thì kiên trì nổi nữa, dần dần biến thành cư dân của Vương quốc Câu đố, nhớ là ai, cũng nhiệm vụ trò chơi, chỉ tuân theo quy tắc, hỏi, hỏi, hỏi. Một khi chơi hỏi thế nào để rời khỏi Vương quốc Câu đố, bọn họ sẽ đưa câu đố ly thủy tinh để chơi đoán.”
“Vậy cô lợi hại.” Bạch Ấu Vi nghiêm túc , “Có thể kiên trì nhiều ván trò chơi như mà bỏ cuộc.”
“Không lợi hại bằng các cô.” Phó Diệu Tuyết , đ.á.n.h giá nàng và Thẩm Mặc, “Các cô từ đầu thắng, còn thì từ đầu thua.”
Dù biểu hiện xuất sắc đến mấy cũng vô dụng.
Bởi vì ngay từ đầu, nàng thua, thua, cho dù cứu sống, cũng thể về…
“Lợi hại , xem ai thắng ai thua.” Thẩm Mặc nhàn nhạt , “Cô thế nào sẽ thua, điều nghĩa là cô cách tránh né nguy hiểm. Đỗ Lai cũng là một cảm nhận nhạy bén với nguy hiểm, hai ở bên , lẽ 1 + 1 > 2, sẽ hiệu quả ngờ.”
Nhắc đến Đỗ Lai, Bạch Ấu Vi theo bản năng cửa, “... Đỗ Lai cũng một lúc nhỉ? Sao vẫn về?”
“Bên ngoài trời tối, tìm vận hài nữ trong phạm vi an , chắc dễ dàng.” Thẩm Mặc hỏi các cô, “Các cô bây giờ còn thể thấy tiếng hát tuồng đó ?”
Bạch Ấu Vi và Phó Diệu Tuyết hẹn mà cùng gật đầu.
“Tiếng lớn như , nhưng vẫn rõ ràng.” Bạch Ấu Vi nhíu mày, thấp giọng , “Nếu thể hát cái gì thì …”
Từ khi khỏi phòng thú bông, nàng mẫn cảm với những con b.úp bê trong trò chơi.
Từ khi khỏi trò trốn mèo, nàng mẫn cảm với những âm thanh trong trò chơi, luôn cảm thấy nơi thể ẩn giấu manh mối then chốt nào đó.
nàng còn hiểu kinh kịch, thể hiểu Mân kịch?
Bạch Ấu Vi về phía Phó Diệu Tuyết, hỏi: “Cô hiểu nàng hát cái gì ?”
“Cái đó … Chắc là lời hát của 《Nữ Vận Hài》.” Phó Diệu Tuyết hồi ức một lát, , “Thật cũng nhớ rõ lắm, nhưng nàng hát điệu , vẫn thể nhớ vài câu…”
Phó Diệu Tuyết hắng giọng, theo tiếng mưa rơi và giọng hát bi thương nơi xa chậm rãi ngâm nga:
“Chỉ một thoáng…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-379-cau-do-chet-nguoi.html.]
Chỉ một thoáng khí lạnh ập , mây đen giăng lối.
Nô chỉ đành gắng chỉnh giày cung, dám ai đình.
Đồng hoang bát ngát, nơi nương tựa.
Từng đợt nha,
Từng đợt gió t.h.ả.m mưa sầu, ướt đẫm vạt áo.
Ai —— nha ——
Trời ơi thiên, nô là kẻ yếu ớt cô độc, rời gia đình.
Đều chỉ vì di cốt phu quân, trèo đèo lội suối chịu hết gian khổ.
Bỗng gặp gió mưa, sấm chớp ngừng.
Sợ đến nô gan ruột nứt toác, nơm nớp lo sợ.
Gan ruột nứt toác, nơm nớp lo sợ…
Y…”
Giọng Phó Diệu Tuyết ngọt ngào êm tai, dễ hơn nhiều so với giọng nữ thê lương nơi xa .
Nàng phiên âm lời hát sang tiếng phổ thông, từng câu từng chữ hát cho Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc , còn thêm: “《Nữ Vận Hài》 phía còn vài đoạn lớn, nhưng giọng hát bên ngoài hát tiếp, nàng cứ lặp lặp đoạn hát. Chỉ xem lời thì hình như thấy chỗ nào đáng ngờ.”
Bạch Ấu Vi cũng .
Nàng ngưng thần suy nghĩ một lát, từ túi vải bạt lấy giấy b.út, quyết định ghi nhớ lời hát của Phó Diệu Tuyết.
“Cô hát một , ghi chép .”
Phó Diệu Tuyết cảm thán : “Trong túi cô thật đúng là cái gì cũng , ngay cả giấy b.út cũng chuẩn sẵn…”
Trước đó nàng Đỗ Lai qua, đề phòng Bạch Ấu Vi, còn Bạch Ấu Vi chút quái lạ.
Chẳng lẽ Bạch Ấu Vi giống Doraemon, một cái túi thần kỳ ?
Phó Diệu Tuyết duỗi tay sờ thử túi vải bạt.
… Xúc cảm bình thường, cũng chỉ là túi vải bạt bình thường mà thôi, trong đầu cũng hiện lên bất kỳ thông tin nào.
Chillllllll girl !
Điều chứng tỏ túi vải bạt đạo cụ.
“Mau hát .” Bạch Ấu Vi chút khó hiểu, trừng mắt cô, “Ghi lời xuống để cùng tìm manh mối chứ.”
Phó Diệu Tuyết thất thần “À” một tiếng.
Đỗ Lai ở đây, nàng gì nhiệt tình.
Đang chuẩn mở miệng hát, liếc mắt thấy một bóng chiếu cửa sổ, tức khắc trong lòng vui mừng: “Bạn trai về!”