Thẩm Mặc: “……”
Bạch Ấu Vi chán ghét nhíu mày: “Lão già dai thế !”
Phó Diệu Tuyết khanh khách : “Cái đơn giản mà, bỏ sống mà lấy nghĩa !”
Đôi mắt lão thư sinh càng sáng hơn, mặt đầy nụ : “A... Hóa là ! Sống, cũng là thứ ; nghĩa, cũng là thứ . Hai thứ thể cả hai, thì bỏ sống mà lấy nghĩa .”
Mọi đều thấy cạn lời. Khổ nỗi lão thư sinh vẫn chịu thôi!
Ông bắt đầu ngâm nga nhịp điệu: “Sống cũng là thứ , nhưng thứ còn cái quý hơn sự sống, nên chịu cầu sống một cách hèn hạ... chịu cầu sống hèn hạ... chịu cầu sống hèn hạ...”
Lại kẹt .
Có học sinh trung học nào bộ truyện ? Đây là bài học thuộc lòng đấy nhé!
Thẩm Mặc: “……”
Bạch Ấu Vi: “……”
Đỗ Lai: “……”
Phó Diệu Tuyết: “……”
Sau khi lão thư sinh niệm câu “ chịu cầu sống hèn hạ” đúng mười , Thẩm Mặc hỏi: “Ai nhớ câu là gì ?”
Đỗ Lai sang Phó Diệu Tuyết. Cô nàng đảo mắt: “Đừng , chỉ nhớ hai đoạn đầu thôi!”
Thẩm Mặc Bạch Ấu Vi. Nàng bực bội thở dài: “Được , .”
Đỗ Lai và Phó Diệu Tuyết đều hiểu chuyện gì.
Thẩm Mặc với bọn họ: “Hai đợi ở đây một lát.”
“Các định ?” Đỗ Lai nghi hoặc hỏi.
“Ra ngoài cửa.” Thẩm Mặc cúi xuống Bạch Ấu Vi, nhạt giọng , “Chúng việc cần bàn bạc một chút.”
Hắn đẩy Bạch Ấu Vi về phía cổng trong.
Đỗ Lai đang hồ nghi thì bỗng thấy tiếng chuyện trầm thấp từ phía cổng, giống như một ông lão thở dài thườn thượt: “Chao ôi, đây là bài văn cổ bắt buộc thuộc ở cấp hai mà...”
“ học cấp hai mà !” Giọng Bạch Ấu Vi lập tức át cả tiếng ông lão.
Ông lão gì nữa.
Phó Diệu Tuyết lo lắng ôm c.h.ặ.t cánh tay Đỗ Lai, nhỏ giọng: “Đáng sợ quá mất ~ lòi một ông già nữa thế ...”
Đỗ Lai nhíu mày về phía ngưỡng cửa bên .
Vài giây , từ ngoài cửa tiếng ông lão cao giọng ngâm: “Sống cũng là thứ , nhưng thứ còn cái quý hơn sự sống, nên chịu cầu sống một cách hèn hạ; c.h.ế.t cũng là thứ ghét, nhưng thứ ghét còn cái đáng sợ hơn cái c.h.ế.t, nên tai họa mà tránh !”
Lão thư sinh trong sân ngẩn , tiếp lời ngay: “Nếu như gì quý hơn sự sống, thì phàm là cách gì để sống, dùng đến?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-375-nguoi-giay-trong-nha-chinh.html.]
Ông lão ngoài cửa ngâm nga đáp : “Nếu như gì đáng ghét hơn cái c.h.ế.t, thì phàm là việc gì để tránh tai họa, ?”
Lão thư sinh : “Làm như thế thì sống mà , như thế thì tránh tai họa mà theo!”
Ông lão ứng: “Ấy là vì thứ quý hơn sự sống, thứ đáng ghét hơn cái c.h.ế.t !”
“Chẳng riêng gì bậc hiền giả mới tâm ...”
“Ai ai cũng , chỉ bậc hiền giả là giữ mà để mất thôi!”
Hai ông già kẻ xướng họa! Người tung kẻ hứng!
Một bên giọng điệu truyền cảm, tha thiết! Một bên dõng dạc, hào hùng! Một bên đanh thép, uy lực! Một bên uyển chuyển, du dương!
Trong tòa cổ trạch âm u , hai ông lão đầy nhiệt huyết liên tục đối đáp, thế mà ngâm chỉnh cả bài 《Cá và Tay Gấu》 (Ngư ngã sở d.ụ.c dã) sót một chữ!
Phó Diệu Tuyết sợ đến phát khiếp. Nửa đêm nửa hôm hai ông già ngâm thơ, đúng là dọa c.h.ế.t khiếp!
Cuối cùng cũng ngâm xong, lão thư sinh ha ha ha lớn ba tiếng:
Chillllllll girl !
“Sảng khoái! Thật là sảng khoái! Các vị khách quý đây quả là tài hoa hơn , xuất khẩu thành thơ, bụng đầy kinh luân, lão phu vô cùng khâm phục! Hôm nay đại giá quang lâm, thật khiến tệ xá rạng rỡ hẳn lên!”
Ông chắp tay vái chào: “Mời , mời , mau mời trong ——”
Dứt lời, ông “rầm” một tiếng đẩy tung cửa nhà chính !
Phó Diệu Tuyết hét lên một tiếng ngắn ngủi, cả nhảy tót lòng Đỗ Lai! Sắc mặt Đỗ Lai còn khó coi hơn cả cô! (Dù cô cũng là con rối, thần sắc thể sinh động bằng).
Chỉ thấy trong nhà chính đèn đuốc sáng trưng! Một chiếc án dài đỏ rực như m.á.u, chính giữa bày hoa quả hương nến, hai bên là hai chiếc ghế tựa cao, mỗi chiếc ghế một giấy đang !
Những giấy đó dán bằng giấy trắng, vẽ mắt đen láy, miệng đỏ ch.ót! Trên mặc quần áo bằng giấy cực kỳ sặc sỡ!
Lão thư sinh tóc trắng xóa chắp tay với hai giấy, : “Cha, , khách từ xa đến, con mời họ một lát.”
Phó Diệu Tuyết siết c.h.ặ.t cổ Đỗ Lai buông, nếu cô còn là sống, chắc chắn lúc thét lên ! Đỗ Lai cô siết đến mức sắp nghẹt thở.
Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi , thấy giấy trong nhà chính, sắc mặt cũng đổi.
Lão thư sinh báo cáo tình hình với giấy xong thì , cửa nhà chính chắp tay: “Các vị khách quý, mau mời trong ——”
Nhà chính thời cổ đại thường hai chức năng: một là thờ cúng tổ tiên, hai là tiếp khách.
Bức tường đối diện treo tranh chữ, hai bên là câu đối, sát tường đặt một chiếc án dài, án thờ lư hương, chân nến và hoa quả bánh trái. Trước án là bàn vuông, hai bên bàn vuông là ghế tựa cao, gian còn bày biện bàn , ghế để tiếp khách.
Bốn nhà, lượt xuống những chiếc ghế ở hai bên. Mỗi bên bốn chiếc ghế, nhưng bọn họ đều chọn hai chiếc ghế gần cửa nhất. Thật sự ai gần hai cái giấy cả.
Cạnh chỗ bày một đĩa hạt, một đĩa bánh và một chén nhỏ.
Lão thư sinh nhiệt tình tiếp đãi: “Khách quý mời dùng , đừng khách sáo.”
Bạch Ấu Vi bưng chén lên, nhấp một ngụm nhỏ...