Bốn cùng xuống núi, thấy ở phía đông nhất của làng một cây liễu già.
Trên mặt đường bùn lầy bên cạnh cây, vài vệt bánh xe sâu. Có chỗ chồng lên , chỗ đan xen, nhưng đều là cùng một loại bánh xe, giống như cùng một chiếc xe qua nhiều , nghiến lên mặt đường lặp lặp .
Thẩm Mặc nhướng mày quanh, nhạt giọng : “Hẳn là dấu vết do phụ nữ vận hài để .”
—— Từ phía đông làng vận thi hài sang phía tây, từ phía tây làng vận thi hài về phía đông, ngày qua ngày, thấy dừng nghỉ.
Cho nên mặt đường mới để những dấu vết như .
Đỗ Lai cũng cảnh giác quan sát xung quanh, bình tĩnh : “Quy tắc cho chúng cho phụ nữ vận hài dừng , nhưng nếu chơi đụng độ nàng thì sẽ .”
“Người phụ nữ vận hài là mấu chốt của cả trò chơi, khi nắm thông tin thì nhất nên tiếp xúc trực diện với nàng .” Thẩm Mặc tiếp tục tới, “Mưa càng lúc càng lớn, mau tìm chỗ tránh mưa thôi.”
Đỗ Lai và Phó Diệu Tuyết đuổi theo .
……
Ngôi làng lớn, tổng cộng chỉ hơn hai mươi hộ dân, và hầu hết đều thắp đèn, dường như ngủ.
Thẩm Mặc tìm một nhà còn sáng đèn, gõ cửa. Trong phòng ai đáp .
Đỗ Lai và Phó Diệu Tuyết cũng lượt gõ cửa vài nhà, kết quả đều như . Có nhà thậm chí ngay khi bọn họ gõ cửa lập tức tắt đèn, cứ như sợ hãi điều gì đó, nhất quyết mở cửa.
Bọn họ hiên nhà tránh mưa, Đỗ Lai thử đẩy cửa, : “Kết cấu then cửa loại đơn giản, thực cũng dễ.”
Đối với một kẻ chuyên bẻ khóa như Đỗ Lai, việc chẳng khác nào cơm bữa, gì khó khăn.
Thẩm Mặc nhàn nhạt : “Không cần thiết. Dù bẻ khóa , cuối cùng cũng thể chủ nhà đuổi . Phía còn một nhà nữa, lên phía xem .”
Nhà mà Thẩm Mặc rõ ràng là một gia đình giàu trong làng, cửa hai con sư t.ử đá trấn giữ, nhà cửa rộng lớn hơn hẳn những hộ khác, và cũng cách biệt khá xa.
Có lẽ chủ nhà hàng xóm với nghèo, hoặc sợ ồn ào, nên mới ở nơi hẻo lánh như . Xung quanh hàng xóm láng giềng, chỉ hoa cỏ cây cối và một đầm sen lớn.
Thẩm Mặc định giơ tay gõ cửa thì cửa tự mở ——
Cửa ngoài viện thế mà khóa. Mọi đều chút bất ngờ.
Chillllllll girl !
nếu cửa mở, bọn họ liền đơn giản bước .
Đây là một tòa cổ trạch tam tiến tam xuất (ba lớp sân), tường trắng ngói đen, những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ rực trong bóng đêm trông càng thêm u ám, đỏ đến rợn . Cộng thêm bóng cây trong viện lay động theo gió, khí âm sâm đến cực điểm.
Trong tiếng mưa rả rích, ẩn hiện tiếng ngâm thơ của một ông lão, giọng già nua, khàn đục... khí càng thêm quỷ dị.
Bọn họ nhanh ch.óng gặp cánh cửa thứ hai, và nó vẫn đang mở.
Xuyên qua khung cửa hẹp, thể thấy hiên nhà chính một lão thư sinh đang chắp tay đó, đầu lắc lư theo nhịp, miệng lẩm bẩm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-374-co-trach-ky-quai.html.]
“Cá, là thứ ; tay gấu, cũng là thứ ...”
Bốn cổng trong .
“Ông đang cái gì thế?” Phó Diệu Tuyết nhỏ giọng hỏi Đỗ Lai.
Đỗ Lai lắc đầu: “Nghe rõ.”
Thẩm Mặc nhíu mày quan sát một lát, ngoài cửa cao giọng : “Lão , chúng ngang qua đây, thể tránh mưa một lát ?”
Lão thư sinh dường như thấy, vẫn lắc đầu lẩm bẩm: “Cá, là thứ ; tay gấu, cũng là thứ ...”
Thẩm Mặc càng thêm hồ nghi, gọi nữa: “Lão ?”
Đối phương vẫn để ý, cứ như thể thấy bọn họ chuyện.
“Cái trò chơi rách nát , thiết lập NPC điếc ?” Bạch Ấu Vi dầm mưa nãy giờ nên tâm tình , mắng mỏ: “Giám sát quan chuyện thì văn vẻ, giờ đến NPC cũng bày đặt khoe chữ nghĩa, giả thần giả quỷ, cái thói hư tật gì ~”
Thơ văn cổ chính là điểm yếu của Bạch Ấu Vi.
Phó Diệu Tuyết hì hì: “Giám sát quan bệnh mà ~”
Thẩm Mặc suy nghĩ một chút, nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn dùng sức nâng lên, cùng Bạch Ấu Vi vượt qua ngưỡng cửa ——
Xe lăn hạ xuống, hai tiến sân giữa nhà chính và cổng thứ hai, cách lão thư sinh chỉ chừng mười bước chân.
đối phương vẫn chẳng mảy may quan tâm đến bọn họ, đắm chìm trong thế giới riêng, lặp lặp : “Cá, là thứ ; tay gấu, cũng là thứ , hai thứ thể cả hai... hai thứ thể cả hai...”
Đỗ Lai thấy Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi trong , liền kéo tay Phó Diệu Tuyết theo.
Thẩm Mặc đẩy xe lăn gần lão thư sinh, ngay mặt, đối phương vẫn cúi đầu trầm ngâm, coi bọn họ như khí.
Thẩm Mặc thử tiếp lời: “Hai thứ thể cả hai, thì bỏ cá mà lấy tay gấu .”
“A...” Thân hình lão thư sinh khựng , cuối cùng cũng phản ứng. Ông chậm rãi xoay , ngẩng đầu Thẩm Mặc.
Đó là một khuôn mặt ngoài bảy mươi, tóc trắng xóa, già nua lụ khụ, duy chỉ đôi mắt là đen láy và sáng quắc, bình tĩnh Thẩm Mặc, chút đáng sợ.
“Hóa là , hóa là ...” Lão thư sinh ngừng gật đầu, “Cá, là thứ ; tay gấu, cũng là thứ . Hai thứ thể cả hai, thì bỏ cá mà lấy tay gấu .”
Mọi lập tức hiểu , đây là một thử thách mà trò chơi cố ý tạo , chỉ cần giải quyết thử thách, tiếp theo hẳn sẽ manh mối.
ngay khi bọn họ thở phào nhẹ nhõm, lão thư sinh : “Sống, cũng là thứ ; nghĩa, cũng là thứ . Hai thứ thể cả hai... thể cả hai...”