Nhiệt độ khí mang theo cái lạnh đầu thu, tuy rằng lạnh lắm, nhưng tắm nước lạnh thật sự là chịu tội.
Lư Vũ Văn tắm xong, liên tiếp hắt bao nhiêu cái.
Người thì sạch sẽ , nhưng cơ thể , âm ỉ bắt đầu thấy đầu váng mắt hoa, nóng sốt.
Anh trong lòng , nhanh ch.óng lục tung phòng khám, tìm t.h.u.ố.c cảm!
Tô Mạn cõng gói hành lý trở về, thấy Lư Vũ Văn mặt đỏ bừng giường bệnh, khỏi giật : “Anh ?”
*Vết thương mới sát trùng xong ? Cũng bôi t.h.u.ố.c , cảm giác chuyển biến ?*
Lư Vũ Văn khổ sở nên lời.
*Chẳng lẽ vẻ một , tắm nước lạnh tự tắm cho bệnh ?*
*Xét cho cùng, vẫn là thể chất quá yếu, cách nào sinh tồn trong thế giới !*
Anh uống t.h.u.ố.c xong, cả mệt mỏi, yếu ớt hỏi Tô Mạn: “Bản đồ lấy về ?”
“Lấy về .” Tô Mạn đưa cho xem.
Lư Vũ Văn sức để nhận, chỉ bản vẽ tay cô, khàn giọng : “Ngày mai nếu khỏe, sẽ cùng cô bổ sung nốt phần bản đồ còn . Mê cung đáng sợ, chỉ cần bổ sung đầy đủ bản đồ của mỗi ô vuông, sắp xếp theo đúng trình tự, là thể tìm lộ tuyến chính xác…… Nếu khỏe , cô cứ tự bổ sung bản đồ, hiểu ?”
Tô Mạn giơ tay thử trán , mày nhíu , “Sao tự nhiên phát sốt? Đã uống t.h.u.ố.c ? lấy t.h.u.ố.c cho .”
“Uống ……” Lư Vũ Văn giữ c.h.ặ.t cô, giọng sốt cao hành hạ đến nghẹn ngào, “Chắc là vết thương ở đùi nhiễm trùng, thêm cả phong hàn…… Không mấy ngày thì khỏi , cô nếu thể ngoài, thì mau ch.óng ngoài , cần bận tâm .”
Chillllllll girl !
Tô Mạn mày nhíu càng sâu, “ nhất định sẽ đưa ngoài!”
Lư Vũ Văn lắc đầu, “…… Nghe , là què, chân cẳng vốn dĩ , ở trong mê cung ngược an , cô cần thiết đưa ngoài, hơn nữa, cũng thích nợ ân tình khác……”
“Là què thì ?!” Tô Mạn cắt ngang lời , ngữ khí chút hận sắt thành thép, “Anh bất quá là què một chân, còn quen một cả hai chân đều què! Bây giờ vẫn sống ?! Cô những sống , hơn nữa ai cũng sợ cô ! Ai cũng dám chọc cô ! Anh tỉnh táo !”
Lư Vũ Văn bật : “Cảm ơn món canh gà của cô nhé, nhưng thật sự là uống nổi……”
“Đây canh gà! Là chuyện thật thật đấy!” Tô Mạn tích cực, “Cô còn t.h.ả.m hơn nhiều, ít nhất còn thể , cô chỉ thể xe lăn, ngay cả vệ sinh cũng cần đỡ! cô bao giờ từ bỏ, thông quan nhiều trò chơi! Anh cũng đừng nên từ bỏ!”
*Lư Vũ Văn nghĩ thầm: Ngồi xe lăn thể thông quan trò chơi chứ?*
*Lúc phiền muộn mà canh gà liệu chút thành ý ?*
*Thôi kệ……*
*Cô gái cũng là thật thà, thiện tâm, chỉ cổ vũ thôi, cần gì đả kích cô chứ.*
* mà thì …… Cái vị của bệnh tật, thật sự dễ chịu chút nào.*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-366-canh-ga-cua-to-man.html.]
Lư Vũ Văn nhắm mắt , vô lực thở dài, nữa khàn giọng : “Nếu thể khỏe , chúng cùng ; nếu khỏe , cô cứ tự . Vẫn là câu đó…… Chúng vốn dĩ xưa nay quen , cô cần thiết liên lụy, cũng thích nợ ân tình.”
Sau đó thêm lời nào, nhắm mắt giường nghỉ ngơi.
Tô Mạn c.ắ.n môi , tâm trạng tệ.
*Chân cẳng , tính cách cũng đều khó chịu như ?*
Ban đêm, Lư Vũ Văn vẫn luôn trong trạng thái hôn mê lơ mơ.
Trong lúc đó tỉnh vài :
Một Tô Mạn kéo dậy ép uống t.h.u.ố.c, động tác của cô thô lỗ, ép uống t.h.u.ố.c gần như là đổ t.h.u.ố.c;
Một Tô Mạn cởi áo lau chườm lạnh, sức lực của cô quá lớn, khăn lông chà suýt nữa chà bật cả một lớp da;
Còn một , Tô Mạn nhất quyết bắt ngâm chân, là phương pháp học từ tiệm t.h.u.ố.c Đông y bên cạnh, ngâm chân xong mát xa mấy huyệt vị nào đó, thể giúp nhanh khỏe hơn.
Lư Vũ Văn kiêng kỵ nhất việc khác chân , đặc biệt là cái chân cà thọt bẩm sinh , nhưng sức lực của Tô Mạn lớn hơn , lay chuyển cô.
Sau đó, suýt nữa đau đến ngất .
Anh cho rằng sẽ phụ nữ hành hạ đến mất nửa cái mạng, ngờ, ngủ đến nửa đêm, tinh thần dần dần chuyển biến .
Trên vẫn đổ mồ hôi, nhưng đầu còn nặng trĩu như .
Lư Vũ Văn mở to mắt, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Tô Mạn ngủ ở một bên.
Cô ghé mép giường bệnh, mày vẫn nhíu , như đang lo lắng điều gì, tay nắm c.h.ặ.t một cây nhiệt kế, tay trái đè tay .
Trước đó kỹ, bây giờ , hình dạng tay trái của cô chút kỳ quái, quấn băng vải dày, nhưng vẫn gồ ghề, cũng bên trong băng vải sẽ là bộ dạng gì……
Lư Vũ Văn trong lòng cảm thấy đáng tiếc cho cô.
*Một cô gái lớn lên khá xinh , cố tình thương tay, hy vọng cô thể khỏi hẳn, đừng như , bất kể đến , dáng luôn khiến khác chế giễu.*
Anh dậy, chuẩn vươn tay lấy nước.
Tô Mạn tính cảnh giác cao, gần như lập tức tỉnh dậy, đôi mắt đen trắng rõ ràng mở , tựa như mèo trợn tròn mắt trong đêm tối, sắc bén và tinh ! Không hề mơ hồ chút nào!
Cô thấy Lư Vũ Văn, sự sắc bén trong đáy mắt thu , hỏi : “Muốn uống nước ?”