Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 347: Từng Trải Không Phải Là Nhìn Lên, Mà Là Nhìn Xuống

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:02:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chính là cái gã đeo găng tay trắng đó!” Đàm Tiếu nhắc tới chuyện vẫn còn tức giận, “Tên mắt hí mũi tẹt, thứ lành gì! Lúc nếu vì gom đủ thì chẳng cho theo! Vào trò chơi lo nghĩ cách thông quan, cư nhiên dám đ.á.n.h chủ ý lên Vi Vi tỷ của !…… À đúng, là đ.á.n.h chủ ý lên đạo cụ của Vi tỷ!”

Mọi , tò mò hỏi : “Vậy đó thì ? Giang Hạo cùng các ngoài, là các xử lý ?”

“Chúng tâm trí mà lo!” Đàm Tiếu thở dài, “Lúc lửa cháy lớn lắm, chúng chạy còn kịp, ai rảnh mà quản ? Bất quá thật là ngàn cân treo sợi tóc, nếu chúng mang theo đạo cụ trị liệu, thì cái mạng nhỏ của Thẩm Phi giao nộp trong tay Giang Hạo !”

lập tức bất bình : “Giang Hạo hai thằng em ? Có tới đây ? Bắt bọn họ cho một lời giải thích! Trước đây những trò chơi cùng bọn họ, từng một ai sống sót trở cả!”

! Bắt bọn họ giải thích ! Rốt cuộc là chuyện như thế nào?!”

“Không sai! Cho dù Giang Hạo c.h.ế.t, nhưng việc thể cứ thế mà cho qua !”

Đám đông nhao nhao bàn tán, ồn ào huyên náo.

Không là ai chen một câu: “Bọn họ sớm !”

“Đi ?! Đi khi nào?”

“Chắc là trò chơi thông quan, lo lắng Giang Hạo liên lụy bọn họ lộ tẩy, cho nên chạy nhanh chứ ……”

“Đám khốn nạn !”

Mọi c.h.ử.i rủa để trút giận.

Cách đó xa, bên cạnh Thẩm Phi cũng vây quanh một đám .

Đều là những trẻ tuổi tầm hai mươi, tuổi tác xấp xỉ Thẩm Phi, cũng đang thảo luận về trò chơi Trốn Tìm Với Mèo.

Hoàn tương phản với sự náo nhiệt bên phía Đàm Tiếu, bên tuy rằng cũng thảo luận khí thế ngất trời, nhưng lời thập phần lý trí và bình tĩnh. Mỗi đều đang thông qua lời kể của Thẩm Phi để tiến hành phân tích và tổng kết, ý đồ học hỏi chút kinh nghiệm.

Trong cuộc trò chuyện, bọn họ cũng tránh khỏi nhắc tới Giang Hạo.

“…… Dựa theo cách của Thẩm Phi, cái tên Giang Hạo hẳn là đầu tiên loại chuyện .”

Chillllllll girl !

“G.i.ế.c so với thông quan trò chơi đương nhiên dễ dàng hơn nhiều. Bọn họ dùng phương thức cướp đoạt đạo cụ và mảnh ghép để bảo đảm tỷ lệ sống sót của chính , thật là một chút nhân tính cũng .”

“Lần gặp đeo găng tay trắng, chúng đều chú ý, chừng sẽ gặp đồng bọn của chúng……”

Tiếng gào to của Đàm Tiếu bên đợt cao hơn đợt , khi âm thanh còn lấn át cả tiếng chuyện bên phía Thẩm Phi.

Có mấy kìm vẻ mặt phản cảm.

“Chẳng qua cũng chỉ là mấy kẻ may mắn dùng mảnh ghép chạy thoát , tự thông quan trò chơi, thế mà tâng bốc bản như thể lợi hại lắm, thật là buồn !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-347-tung-trai-khong-phai-la-nhin-len-ma-la-nhin-xuong.html.]

“Cũng chẳng lạ gì, mấy bên đều nổi tiếng là vua c.h.é.m gió, trò chơi mấy mà thổi phồng còn lợi hại hơn bất cứ ai!”

chính là ưa nổi loại , đây chẳng là cướp mất hào quang của Thẩm Phi ?!” Một trai trẻ với Thẩm Phi, “Thẩm Phi, lấy đạo cụ khen thưởng ? Qua đó cho đám nhà quê mở rộng tầm mắt !”

Thẩm Phi chút ngượng ngùng, chối từ : “Các đừng như , kỳ thật Đàm Tiếu lợi hại…… ở trong trò chơi cũng giúp đỡ gì……”

“Cậu cũng quá khiêm tốn !” Người bạn bên cạnh thở dài lắc đầu, “Thẩm Phi! Khiêm tốn cũng thời điểm chứ, thật sự khác cướp hết nổi bật của ?”

Thẩm Phi cảm thấy hổ, lắc đầu : “Mọi thể bình an ngoài là , nổi bật nổi bật…… Không quan trọng.”

Đây là lời thật lòng.

Trước lẽ sẽ phẫn uất bất bình, nhưng khi trải qua sinh t.ử cùng , cảm thấy hào quang thể diện gì đó thật sự ý nghĩa để so bì, càng cần thiết so đo.

lời , chỉ cho là khiêm tốn và điệu thấp.

“Thôi, Thẩm Phi thì cũng đừng miễn cưỡng …… Những kẻ đó cũng chỉ cái mồm mép, kỳ thật kiến thức, cũng chẳng bản lĩnh. Vừa cái tên gọi là Đàm Tiếu , niệm bài đồng d.a.o Mary , các thấy ? Doll mà thể thành ‘đậu nhi’, phát âm quả thực c.h.ế.t , thật cái loại dế nhũi, hiểu sự đời……”

“Cậu từng thấy sự đời ?”

Một giọng nữ đột ngột vang lên.

Trong căn cứ nam nhiều nữ ít, phụ nữ trẻ tuổi càng ít, giọng thanh thúy mềm mại như hiếm thấy, đặc biệt là giọng còn tẩm băng, cực kỳ lạnh lùng.

“Bạch…… Bạch Ấu Vi……” Thẩm Phi mất tự nhiên lên.

Bạch Ấu Vi , mà là thần sắc lạnh nhạt chằm chằm trai trẻ chuyện:

“Cái gọi là từng trải của , chính là một ngụm tiếng Anh giọng Mỹ chuẩn xác? Chính là lễ phép cách năng, trật tự đối thoại?

Mấy thứ cảm thấy đắc ý về bản ?

Nếu cha đưa học tiếng Anh, nếu sinh trong một gia đình điều kiện hậu hĩnh, nếu nơi lớn lên là chốn thâm sơn cùng cốc ngay cả internet cũng , còn mấy thứ ?

Nói cho cùng, mấy thứ đều là khác cho ! Trên lấy một thứ gì là do chính nỗ lực đạt , cho nên rốt cuộc cái gì đáng để đắc ý?”

Cậu trai trẻ vài câu đ.â.m cho mặt đỏ tai hồng.

Bạch Ấu Vi lạnh lùng khẩy một tiếng, trào phúng : “Dế nhũi? Chưa hiểu sự đời? Cậu cái gì gọi là sự đời ? Từng trải chỉ là bảo lên , mà còn xuống ! Nhìn xem chân , đừng mà bay lơ lửng nữa!”

 

 

Loading...