Vu Á Thanh nhíu nhíu mày, cũng về phía Bạch Ấu Vi, “Vi Vi, chúng buổi tối gì ?”
Bị động chờ đợi cũng phù hợp phong cách của Vu Á Thanh.
Bạch Ấu Vi bất đắc dĩ, nhún vai : “Các nếu bây giờ thử chúng nó, ý kiến , nhưng nhắc nhở các , căn cứ quy tắc trò chơi, đ.á.n.h thức mèo ban ngày, sẽ trở thành mục tiêu tấn công của mèo, cuộc tấn công sẽ kéo dài cho đến khi mèo nữa ngủ.
Chillllllll girl !
Cho nên —— khiêu khích chúng nó khi thăm dò rõ ràng tình hình, tán thành.”
“Vậy cho nó cơ hội tỉnh!” La Bân lạnh lùng , “Khi nó ngủ, liền lấy mạng nó!”
Nghiêm Thanh Văn liếc một cái, “Tài liệu trò chơi cũng như , nhóm chơi đó nhân lúc mèo ngủ để tay với Mary, nhưng vì , rõ ràng đủ cẩn thận, nhưng tiếp cận liền đ.á.n.h thức mèo.”
Triệu Minh Đăng do dự hỏi: “Có thể nào là bọn họ cẩn thận…”
Bạch Ấu Vi lạnh lùng : “Người sống sót duy nhất trong nhóm chơi đó tên là Đỗ Lai, giỏi nhất chính là tiếp cận mục tiêu một cách vô thanh vô tức, dám tất cả ở đây ai linh hoạt uyển chuyển nhẹ nhàng bằng .”
Nàng , đều trầm mặc.
Mèo đ.á.n.h thức nhất định nguyên do.
Hoặc là độ nhạy bén của mèo vượt quá tưởng tượng của họ, hoặc là nơi đây ẩn giấu điều gì đó mấu chốt mà ai phát giác.
Dù là loại nào, đều bất lợi cho việc họ hiện tại phát động tấn công Mary và mèo.
Nghiêm Thanh Văn trầm ngâm một lát, : “Vậy thế , chúng tiên ở gần vòng ngựa gỗ thiết lập một bẫy rập, chờ buổi tối Mary và mèo tỉnh , những ở gần thể mượn đó quan sát phản ứng của chúng khi gặp bẫy rập, lẽ thể phát hiện điểm yếu của mèo hoặc Mary.”
“Bẫy rập thể Mary và mèo tách ?” Vu Á Thanh nhịn hỏi.
Chủ đề trở .
Nghiêm Thanh Văn bật lắc đầu, “Muốn chúng nó tách , bẫy rập cần tinh vi hơn, giống như Vi Vi , cần chiều cao, hình dáng cơ thể, trọng lượng, tốc độ của mục tiêu.
Không những thông tin , thì cần thao tác thủ công, nhiều phối hợp, tùy cơ ứng biến điều chỉnh cơ quan bẫy rập.”
Vu Á Thanh hiểu.
Thao tác bẫy rập thủ công sẽ lộ vị trí của , mà ban đêm là thời gian Mary và mèo ngoài chơi trốn tìm, mỗi đều ẩn nấp kỹ.
Lộ vị trí, tương đương với tự sát, ai nguyện ý ?
Nàng khẽ thở dài, với Nghiêm Thanh Văn: “Là suy nghĩ đơn giản, xin .”
Nghiêm Thanh Văn nhàn nhạt .
…
Mười thương lượng một lát, bắt đầu hành động riêng.
Việc chế tạo cơ quan bẫy rập, Bạch Ấu Vi giúp gì, nàng đẩy xe lăn rời , lên đỉnh tháp chuông xuống bộ công viên giải trí, quan sát địa hình.
Thẩm Mặc yên tâm nàng, thấy nàng tự đẩy xe lăn càng ngày càng xa, liền vẫy tay về phía Thẩm Phi, dặn dò: “Em trông chừng cô , việc thì gọi .”
Thẩm Phi vui lắm, “Làm bẫy rập cần ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-311-ke-hoach-bay-rap-va-su-xuat-hien-cua-giang-hao.html.]
“Đi , bên chúng thiếu một .” Lữ Ngang vui vẻ , “ ở , một chỗ chỉ mới .”
Vu Á Thanh liếc Thẩm Phi, “Nếu , nhé?”
Thẩm Phi chút bực bội.
Người phụ nữ tại thể ngoan ngoãn ở yên?! Cứ nhất định khiến những khác từng từng vì nàng mà nhọc lòng!
“ , !” Thẩm Phi cau mày , “Các cứ , qua đó trông chừng cô .”
Triệu Minh Đăng ngẩng đầu : “Một là đủ , bên chúng bố trí bẫy rập nhân lực còn đủ ! Ai? Cái tên Giang Hạo chạy ?”
Thẩm Mặc quét mắt bốn phía, ánh mắt trầm xuống.
Đại khái , ách ách… Thật nhiều hiểu lầm quy tắc, hỏi chính là nào vài vị tồn tại, vài vị tồn tại nga, cạnh đoán thời gian duyên một ngày !
Sau đó cùng đại gia một chút, ngày mai trong nhà sự, cho nên xin nghỉ một ngày, hậu thiên đến xem đổi mới !
()
Rõ ràng còn ở đây hỗ trợ bố trí bẫy rập, hiện tại thấy bóng dáng.
Nghiêm Thanh Văn Thẩm Mặc kiêng kỵ, thấy sắc mặt chìm xuống, tới thấp giọng hỏi: “Có cần xem ?”
Thẩm Mặc mắt về phía tháp chuông, “Không cần, nàng sẽ tự xử lý .”
…
Tháp chuông cách vòng ngựa gỗ quá xa.
Đi theo con đường lát gạch đỏ thẳng về phía , là thể thấy một mảnh vườn hoa, bốn cây cầu hình vòm lượt kéo dài đến bốn mặt của tháp chuông.
Đường dốc cầu hình vòm dùng xe lăn chút khó khăn, Bạch Ấu Vi đơn giản xuống xe, chống nạng về phía .
Nàng thấy bóng mặt đất dài một đoạn, bước chân dừng , đầu , đàn ông phía cách nàng đủ 10 mét.
Bạch Ấu Vi nhăn mày: “Tránh xa một chút.”
Giang Hạo tủm tỉm : “ thấy cô một đến bên … Cho nên theo qua xem, cần giúp đỡ ?”
Thái độ của như thiện, nhưng khắp nơi lộ sự cường thế, bước chân tiến gần về phía nàng hề dừng .
Khóe miệng Bạch Ấu Vi gợi lên một nụ lạnh châm chọc.
Đối phương ý đồ gì, nàng trong lòng rõ ràng.
Chắc hẳn chờ cơ hội , cũng chờ đến sắp mất kiên nhẫn .
Rốt cuộc một khi đến ban đêm, sẽ phân tán , Mary và mèo cũng sẽ tỉnh , đến lúc đó “g.i.ế.c đoạt bảo”, độ khó sẽ vô cùng lớn.