Đàm Tiếu nhịn kêu lên! “Lâu như ?!”
“2 giờ xem như ngắn .” Thẩm Phi thần sắc ngưng trọng , “Rút lui là chạy loạn kế hoạch, phương hướng, mà là trải qua tính toán tinh vi, ở giữa điểm khởi đầu và điểm kết thúc, lợi dụng đặc điểm địa hình và môi trường, thiết kế nhân tạo ba đến năm khu vực mù tầm để hỗ trợ thoát hiểm an , bởi vì mỗi rút lui theo hướng thể giống , cho nên, bao nhiêu tham gia hành động, thì chuẩn bấy nhiêu tuyến đường rút lui! Điều đòi hỏi lượng tính toán cao!”
Thẩm Phi xong, khỏi về phía Nghiêm Thanh Văn với ánh mắt khâm phục.
Chillllllll girl !
Lý trí, trí tuệ, vững vàng bình tĩnh, đây mới là họ nên kết giao bạn bè chứ!
Mà nên ở bên cạnh con gái của Vương Tĩnh Nhàn, quen một đống lung tung rối loạn! Quả thực giống như học sinh xuất sắc trong trường những đứa trẻ hư hư, một trở !
Nghiêm Thanh Văn như với Thẩm Mặc, “Anh bảo Vi Vi đến giúp , thời gian lẽ thể ngắn hơn một chút.”
Thẩm Phi: “???”
()
“ , thể phân công hành động.” Vu Á Thanh nghiêm túc , “Chúng đến giúp Nghiêm Thanh Văn bố trí bẫy rập, Vi Vi phụ trách quy hoạch tuyến đường rút lui, Vi Vi hành động tiện, cứ để Thẩm Mặc cùng nàng, như thể nhanh hơn ?”
Thẩm Phi mấp máy môi, nên gì.
Trong thời khắc , họ của chẳng lẽ nên dũng chiến đấu như vai chính lên sân khấu ?! Tại nhiệm vụ phân công là “ cùng” Bạch Ấu Vi?!
—— Các cảm thấy lãng phí tài nguyên ?!
Cậu mặt Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc thần sắc nhàn nhạt gật đầu: “Được.”
—— Không !
Được cái gì chứ !!!
Trong lòng Thẩm Phi sóng gió cuồn cuộn!
Bên , Lữ Ngang theo : “Nếu cùng trò chơi, Vi tỷ cũng đừng giấu nghề nữa, cũng cho lão Nghiêm của chúng nhẹ nhàng một chút .”
Đàm Tiếu chống nạnh phía : “Oa, lão đại nhà đương nhiên là cuối cùng lên sân khấu! Bây giờ các sai bảo việc, chẳng là mất mặt lắm !”
Thẩm Phi biểu cảm cứng đờ bọn họ.
Cậu hiểu, tại … tại bọn họ, dường như đều tin tưởng Bạch Ấu Vi? Bạch Ấu Vi rốt cuộc năng lực gì?!
Giao tuyến đường rút lui cho Bạch Ấu Vi, tương đương với giao sinh t.ử của cho nàng!
Bởi vì tuyến đường rút lui dù chỉ một chút sơ hở, đều thể vì thế mà mất mạng!
Lữ Ngang ha ha, trêu chọc Đàm Tiếu: “Ai là lão đại của ? Người cao , là… lùn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-310-ke-hoach-phan-cong-va-su-bat-man-cua-tham-phi.html.]
—— Bạch Ấu Vi xe lăn, đương nhiên là thấp hơn tất cả ở đây.
Nàng mặt mày cau về phía Đàm Tiếu, dường như chỉ cần đối phương trả lời khiến nàng hài lòng, liền sẽ nổi giận.
Đàm Tiếu cũng từ trí tuệ, đột nhiên linh cơ chợt lóe, lớn tiếng : “Lão đại nhà cưỡi vai khổng lồ! Nàng cao lắm đó!!!”
Bạch Ấu Vi thường xuyên trèo lên lưng Thẩm Mặc, cũng coi như cưỡi vai .
Một câu như tương đương với khen cả hai , Đàm Tiếu chống nạnh ưỡn n.g.ự.c, đắc ý thôi!
Cảm giác bước lên một tầm cao mới trong cuộc đời!
Bạch Ấu Vi lạnh lùng thu hồi ánh mắt.
Khóe miệng Thẩm Mặc ngậm nụ nhạt.
Thẩm Phi…
Thẩm Phi rơi sự mê hoặc sâu sắc.
Triệu Minh Đăng thúc giục : “Bây giờ còn đến ba giờ nữa là trời tối, chúng tranh thủ thời gian , nhân lúc ban ngày thử một .”
“Không .” Bạch Ấu Vi mặt biểu cảm , “Chỉ dựa thông tin hiện tại, thể nào đạt 100% an rút lui , chiều cao và tốc độ của mèo trực tiếp ảnh hưởng đến điều kiện tầm của nó và Mary, cao hơn 1 mét hoặc thấp hơn 1 mét, đều sẽ giảm đáng kể hiệu quả của tuyến đường rút lui, công cốc.”
Triệu Minh Đăng nhíu mày : “Vậy chúng bây giờ ?”
“Lại quen một khu vực phụ trách, tìm một chỗ trốn , đó…” Bạch Ấu Vi bĩu môi, “Chờ trời tối thôi ~”
“ như chẳng là lãng phí một ngày ?!” Triệu Minh Đăng nhíu mày càng sâu, cảm thấy thỏa đáng, “Hơn nữa chúng đều tự tìm chỗ ẩn !”
Thẩm Phi trong lòng khinh thường.
Không chính là , cái gì chờ trời tối, kỳ thật nàng là quy hoạch tuyến đường rút lui, để phủi sạch trách nhiệm !
Bạch Ấu Vi vẫn giữ ngữ khí đau ngứa: “ kiến nghị các từ bỏ điểm ẩn đầu tiên, nhất là dự phòng cả điểm thứ hai cũng từ bỏ, giấu ở nơi thứ ba hoặc thứ tư tìm thì tương đối , bởi vì hai nơi đầu tiên khả năng chơi đây ẩn nấp, Mary và mèo chỉ cần ngốc, sẽ ưu tiên đến những nơi đó tìm chơi.”
Thẩm Mặc : “Hiện tại chúng đối với bộ môi trường công viên giải trí còn đủ quen thuộc, đối với thực lực của Mary và mèo cũng đủ hiểu , cho dù chuẩn bẫy rập, cũng khó thể phát huy hiệu quả.”
Triệu Minh Đăng rối rắm suy nghĩ một lát, nặng nề thở dài, “Vậy , chúng chờ buổi tối xem xét tình hình!”
()
“Như quá động ?” La Bân vẫn luôn trầm mặc nhịn , “Buổi tối 6 tiếng đồng hồ, chẳng lẽ cứ chờ mãi ? Chi bằng bây giờ thử xem thực lực của chúng nó!”
La Bân là vận động viên thể d.ụ.c, qua như một trai nhiệt huyết, nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, hận thể bây giờ liền xông lên vòng ngựa gỗ cùng con mèo Ragdoll khổng lồ một trận!