Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 308: Vũ Khí Của Công Tước & Sữa Chua Mát Lạnh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:01:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mặc cúi đầu cô, hỏi: “Em định cho dùng mấy thứ để đối phó với con mèo ?”

Bạch Ấu Vi ngẩng đầu lên, híp mắt với : “Có còn hơn mà ~ Vấn đề nan giải nhất trong trò chơi Trốn Tìm Với Mèo chính là cả khu vui chơi tìm một món v.ũ k.h.í hồn. Cho nên mỗi khi chơi đối mặt với con mèo đó, chỉ thể chật vật chạy trốn, sức phản kháng.”

Thẩm Mặc nhặt lên một thanh kiếm bản to, cầm thử trong tay, gật đầu: “Cũng tệ lắm.”

“Khẳng định là tồi nha, đây đều là bộ sưu tập của Công tước đấy ~ Đặt ở thời cổ đại thì đều là danh kiếm lừng lẫy cả!” Cô xúc một thìa sữa chua đưa miệng, đôi mắt híp thành hình trăng non, “Trời nóng thế ăn sữa chua mát lạnh thì thật thoải mái nha ~”

xúc một thìa lớn, đưa tới mặt Thẩm Mặc: “Anh ăn ?”

Thẩm Mặc lắc đầu, vác rương bảo vật lên vai, nhắc nhở một câu: “Nhớ lau miệng.”

Hắn khiêng cái rương bên ngoài lâu đài, thuận tay đẩy xe lăn trở về, phát hiện cửa phòng thú bông đóng , cùng lúc đó mặt đất vương vãi một đống đồ uống và đồ ăn vặt.

Thẩm Mặc: “……”

“Anh cái gì mà ?” Bạch Ấu Vi bất mãn, “Anh tưởng tham ăn ? Anh tưởng công viên giải trí cấm mang đồ ăn bên ngoài ? Là Thừa lão sư lo lắng chúng thể lực theo kịp, cứ nhất quyết bắt mang theo đấy chứ!”

Thẩm Mặc tiếng động thở dài: “Em nghĩ xem lát nữa giải thích với những khác thế nào .”

Lúc , đeo một cái ba lô, bên trong là thức ăn nước uống chuẩn sẵn, hiện tại lòi nhiều đồ ăn vặt như , khẳng định sẽ khiến khác chú ý.

“Cứ bỏ túi .” Cô chỉ chỉ một cái túi vải canvas mới tinh bên cạnh. Túi mới và túi cũ cùng một kiểu dáng, lúc thu thập vật tư, loại túi cô lấy mấy chục cái, cái nào bẩn cũ thì trực tiếp đổi cái mới.

Thẩm Mặc khom lưng giúp cô nhặt đồ ăn vặt bỏ túi.

Hai tiếp tục dạo trong lâu đài một lúc, bao lâu , phía truyền đến tiếng gọi của Thẩm Phi và Đàm Tiếu.

“Anh! —— Anh ơi! Anh ở ?!”

“Ây da gấp cái gì, Mặc ca ở cùng với Vi Vi thì chắc chắn xảy chuyện gì mà……”

“Bên phía chúng đều thăm dò xong ! Tại bọn họ còn ?!”

“Nói thừa, chân cẳng Vi Vi tiện thì chắc chắn chậm hơn chút chứ, gấp cái gì……”

Giọng im bặt, Đàm Tiếu thấy hai đang tới, lấy khuỷu tay huých Thẩm Phi: “Kìa, tới ?”

Thẩm Phi chạy một mạch đến mặt Thẩm Mặc, nghiêm túc : “Anh, em cảm thấy chúng vẫn nên cùng thăm dò thì hơn, bởi vì……”

Liếc mắt thấy khóe miệng Bạch Ấu Vi dính sữa chua, ngẩn , lời cũng đột ngột bẻ lái, hỏi: “Vừa hai ?”

Thẩm Mặc sững sờ, theo ánh mắt em họ, khỏi nhíu mày.

“Vi Vi, lau sạch sữa chua .” Hắn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-308-vu-khi-cua-cong-tuoc-sua-chua-mat-lanh.html.]

“Sữa —— chua —— á?! Các coi là thằng ngốc ?!!” Thẩm Phi kích động lên, giọng điệu đầy oán giận, “Loại địa phương thể sữa chua?!! Vừa rốt cuộc hai gì!!!”

“Em trai bệnh ?” Bạch Ấu Vi nhíu mày về phía Thẩm Mặc, “Từ lúc trò chơi đến giờ cứ kỳ kỳ quái quái, tinh thần thất thường ?”

“Cô!……” Thẩm Phi tức nghẹn.

Chillllllll girl !

Thẩm Mặc nhàn nhạt : “Khả năng là trò chơi còn ít, nên chút căng thẳng.”

Thẩm Phi càng thêm oán giận: “Anh! Sao ……”

Thẩm Mặc từ trong túi của Bạch Ấu Vi móc hai hộp cơm, một cái đưa cho Đàm Tiếu, một cái đưa cho Thẩm Phi ——

“Sữa chua Thừa lão sư tự , ăn , giải nhiệt.”

“Oa! Không hổ là em của ! ~ Quá đáng tin cậy!” Đàm Tiếu vô tư mở ăn, cũng chẳng cần thìa, ngửa đầu lên dốc thẳng miệng.

“……” Thẩm Phi yên lặng cầm hộp cơm.

Hộp cơm nhựa nửa trong suốt quen thuộc, dường như ướp lạnh, cầm trong tay mát lạnh.

Nhớ tới sự hiểu lầm , mặt Thẩm Phi nóng bừng lên, ấp úng hỏi: “Cái …… Cái ? Tại lạnh thế ?”

“Cậu là trẻ lên ba đấy ?” Bạch Ấu Vi sớm thuận mắt, nhịn liền mở miệng mắng, “Thấy khác ăn cái gì là sồn sồn lên, cho ăn thì hỏi đông hỏi tây. mua cho một quyển 《 Mười vạn câu hỏi vì 》 để tự nhé, ?”

Đàm Tiếu húp vài ngụm sữa chua, bên cạnh ợ một cái, nhíu mày : “ đấy, trưởng thành lên chút , chẳng chỉ là một cái trò chơi thôi ? Có Tiếu ca bảo kê , hoảng cái gì?”

Thẩm Phi cảm thấy nghẹn khuất, u uất về phía họ.

Thẩm Mặc , đẩy Bạch Ấu Vi ngoài, lúc ngang qua thì vỗ nhẹ vai em họ, : “Không cần thiết quá căng thẳng.”

Thẩm Phi chỉ cảm thấy n.g.ự.c trúng một đòn, càng thêm nghẹn khuất.

……

Rời khỏi lâu đài, bọn họ tiếp tục điều tra trong Vương Quốc Cổ Tích, lục tục qua nhà của bảy chú lùn, xưởng mộc của Pinocchio, mê cung Alice ở xứ sở thần tiên, cùng với sân khấu vui vẻ nơi tụ tập các nhân vật cổ tích.

Các phương tiện giải trí trong công viên nhiều đến mức hoa cả mắt, chỉ riêng việc điều tra khu vực chủ đề tốn của bọn họ hơn một giờ. Thời gian còn đến một tiếng, vội vàng sang khu “Thế Giới Tương Lai”.

Không cách nào thăm dò quá chi tiết, chỉ thể đại khái nắm rõ địa hình, ghi nhớ các ngã rẽ quan trọng, để tránh trường hợp vạn nhất chạy trốn tới đây thì đường nước bước.

Hai tiếng , một nữa tập hợp vòng ngựa gỗ.

 

 

Loading...