“Đàm Tiếu ~~ phụ trách ném v.ũ k.h.í kho , vàng bạc châu báu thì chất sân ! Nếu cứ để hết ở đây thì vướng víu quá!”
Một hồi sắp xếp, ai nấy đều rõ việc của . Nhiệm vụ của Đàm Tiếu là nặng nhất, là việc chân tay nặng nhọc, bê mấy chuyến vàng, nhịn hỏi:
“Vi Vi, cô dùng đến mấy thứ thì tha về Phòng Thú Bông gì cho mệt?”
“Để cho chứ , mở cửa sổ là thấy núi vàng núi bạc, thấy mãn nhãn ?” Bạch Ấu Vi thản nhiên , “Hơn nữa, lúc v.ũ k.h.í trong tay, lấy nó ném cũng tệ .”
Đàm Tiếu ước lượng thỏi vàng trong tay, gật đầu: “Cô đúng!” Thế là tiếp tục bê vàng.
... Trừ Bạch Ấu Vi , ai nấy đều bận rộn.
Khi căn nhà khôi phục vẻ sạch sẽ ngăn nắp, Thừa lão sư cũng hâm nóng xong bít tết, Bạch Ấu Vi mở cửa ngoài, Thẩm Mặc vẫn về. Điều cũng lạ, cha con gặp chắc chắn sẽ giữ ăn cơm.
Trên bàn ăn, Thừa lão sư khẽ ho một tiếng, do dự : “Vi Vi ...”
“Dạ?” Bạch Ấu Vi đang ăn bít tết.
Thừa lão sư : “Suốt dọc đường , Tiểu Thẩm giúp chúng nhiều. Nghe bố dạo sức khỏe , cháu xem chúng nên... thăm một chút ?”
Chillllllll girl !
“Đi thăm bác Thẩm ạ?” Bạch Ấu Vi nuốt miếng thức ăn trong miệng, suy nghĩ một lát, “Có cần thiết ạ?”
“Ai chà, đây là chuyện cần thiết ... mà là lễ nghĩa.” Thừa lão sư ân cần dạy bảo, “Mọi đều ở Thượng Hải, cách cũng chẳng xa, về tình về lý đều nên qua thăm hỏi một tiếng chứ.”
Thừa lão sư đoạn khẽ thở dài, tiếp lời: “Giờ còn như nữa, nếu tranh thủ lúc cơ hội mà gặp mặt, trò chuyện, mỗi một phương, gặp cũng khó lắm.”
Ông thế, bầu khí bỗng chốc thêm vài phần thương cảm. Đàm Tiếu ông lải nhải, ăn gật đầu lia lịa: “Đi chứ! Chúng cùng !”
Bạch Ấu Vi nhún vai: “Cháu thì cũng .” Chỉ sợ đối phương thấy cô thấy khó chịu trong lòng thôi.
Về bà của , Bạch Ấu Vi cũng đôi chút. Tuy ngoài bốn mươi nhưng nhờ bảo dưỡng nên trông chỉ như mới ba mươi, cộng thêm khí chất cao quý ưu nhã nên bà thu hút ít theo đuổi. Tuy nhiên, cô ý định tái hôn, tâm ý lo cho công ty, giữ mối quan hệ bạn bè bình thường với tất cả những theo đuổi, vô tình tích trữ một đống "lốp dự phòng", mà bố của Thẩm Mặc chính là một trong đó.
Có lẽ một phụ nữ sẽ thấy hành vi " xanh", nhưng thực tế đây chỉ là một kiểu quan hệ xã giao bình thường của kinh doanh. Người kinh doanh sẽ dễ dàng trở mặt với bất kỳ ai, với ai cũng giữ vẻ hòa nhã.
Nghĩ đến đây, Bạch Ấu Vi bỗng ngẩn . Cũng hẳn... Bà với ai cũng hòa nhã, ừm... ngoại trừ với con gái .
“Vi Vi?” Thừa lão sư thấy cô ngẩn liền hỏi, “Cháu thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-284-nui-vang-nui-bac-va-cuoc-hop-o-tong-bo.html.]
“Dạ?” Bạch Ấu Vi hồn, nhàn nhạt , “Không gì ạ, cháu chỉ đang nghĩ nếu thăm bác Thẩm thì nên mang quà gì thôi.”
“Đợi Thẩm Mặc về chúng hỏi xem.” Thừa lão sư , “Xem bố thiếu thứ gì, hoặc đặc biệt thích ăn, dùng gì ...”
Bạch Ấu Vi lơ đãng ừ một tiếng. Đề tài kết thúc ở đó. Mà Thẩm Mặc cũng mãi thấy về.
...
Buổi chiều, Sở Hoài Cẩm đích tới đón Bạch Ấu Vi, Tô Mạn và Chu Xu. Tuy danh nghĩa Sở Hoài Cẩm là đầu tổ chức, nhưng Bạch Ấu Vi nhận đối phương chỉ là thực thi, linh hồn của tổ chức thực chất là Giáo sư Tống Minh Xuyên.
Họ gặp Vu Á Thanh ở cửa phòng họp. Tô Mạn đùa: “Lần chắc cho phụ nữ chứ?”
Vu Á Thanh bật , vỗ nhẹ lên vai Tô Mạn một cái: “Vẫn còn thù dai ?”
Chu Xu liếc Tô Mạn: “Phụ nữ mà, đương nhiên là thù dai .”
“Lại còn nhắc chuyện cũ nữa.” Bạch Ấu Vi bồi thêm một câu.
Bốn phụ nữ , đều nhịn mỉm . Sở Hoài Cẩm thấy trạng thái của họ khá cũng lộ vẻ tươi , : “Vào cả , về tình hình trong trò chơi, Giáo sư Tống nhiều vấn đề hỏi các cô đấy.”
Nhắc đến trò chơi, nụ mặt họ thoáng thu . Đó chẳng là ký ức gì cho cam.
Vu Á Thanh nghiêm túc phía , đẩy cánh cửa phòng họp —— Bên trong là một hành lang dài, hai bên các phòng nhỏ, tiếp trong, họ thấy một căn phòng đang sáng đèn.
“Giáo sư Tống.” Sở Hoài Cẩm ngoài cửa, thái độ cung kính , “Các cô tới .”
Bạch Ấu Vi tò mò nghiêng đầu quan sát bên trong. Mấy ngày gặp, cô cảm thấy Giáo sư Tống trông già trông thấy. Ông đeo kính lão bên bàn việc, vùi đầu đống giấy nháp. Vì thể tùy ý sử dụng máy tính, công việc tính toán đều do ông và các nghiên cứu viên khác thực hiện thủ công, hơn nữa còn kiểm tra nhiều để đảm bảo độ chính xác.
Ở cái tuổi mà còn tự giao cho nhiệm vụ nặng nề như , thật, Bạch Ấu Vi cũng nghi ngờ ông đột quỵ nữa.
Giáo sư Tống ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, đó tháo kính, chỉ những chiếc ghế đối diện bàn việc: “Ngồi cả .”
Bạch Ấu Vi, Chu Xu, Tô Mạn và Vu Á Thanh lượt xuống. Vị giáo sư già lấy những bản biểu chuẩn sẵn, phát cho mỗi một bản, giọng khàn khàn và chậm rãi: