20 giây khi kết thúc, một mảng bùn đất đột nhiên nhô lên, quả cầu vàng phá bùn mà !
Nó chấn động , xoay tròn trái , hất văng nước bùn cầu, khôi phục bộ dáng vàng óng bóng loáng.
“Làm cái gì chứ ——” Giọng điệu oán trách kéo dài lê thê, dị thường bất mãn, quả cầu vàng chất vấn, “Tại các ngươi tới tìm ? Ta , mẫu chỉ một ! Suốt 20 giây, các ngươi cư nhiên một cái hố cũng tìm?!”
Mọi sắc mặt khó coi nó.
Tìm cầu?
Hơi chú ý liền sẽ nở hoa đầu! Trốn còn kịp, tìm thế nào ?!
Quả cầu vàng hừ hừ quét (tuy rằng nó căn bản mắt), tức giận : “Thôi bỏ , dù mẫu kết thúc, hiện tại bắt đầu trò chơi nào! ——
Chủ đề trò chơi là Ếch Xanh Cầu Vàng, Giám sát quan lấy vị trí tùy ý, góc độ tùy ý, lực độ tùy ý để phát bóng, chơi tìm cầu trong vòng 20 giây thể thông quan.
Tiêu chuẩn tìm cầu là: một, tay tiếp xúc với cầu; hai, cầu ở trạng thái yên lặng.
Chuẩn xong ? Chúng bắt...”
“Xin đợi một chút.”
Trong đám vang lên một giọng mềm nhẹ.
Mọi tiếng , phát hiện là Bạch Ấu Vi.
Cô chống tay vỏ ốc, mái tóc dài tán loạn ướt đẫm thành từng lọn, váy dài rộng thùng thình sũng nước bùn, dính sát vỏ ốc, giống như một nàng tiên cá mắc cạn, an tĩnh mà suy yếu.
Chỉ là ánh mắt âm trầm, khóe miệng lạnh, hình thành cảm giác quỷ dị hài hòa với bộ dạng chật vật khắp .
Bạch Ấu Vi giơ lên một bàn tay, hỏi: “Quy tắc trò chơi, sót chút gì đó?”
Quả cầu vàng nghi hoặc, lầm bầm lầu bầu: “Ta sót cái gì?... Không a, đây là bộ quy tắc trò chơi mà.”
“Ếch xanh ?” Bạch Ấu Vi lạnh nó, “Chủ đề trò chơi là ‘Ếch Xanh Cầu Vàng’, ‘Ếch Xanh’ ở ?”
Cô dứt lời, mặt những khác nhất thời hiện vẻ kinh hoảng, đầu bốn phía, e sợ từ những góc tối tăm nào đó sẽ đột nhiên nhảy vô con ếch xanh.
Quả cầu vàng trầm mặc xuống.
Một lúc lâu , nó phát tiếng giảo hoạt: “Ếch xanh a... Các ngươi một lát nữa sẽ thôi.”
Dứt lời, nó bay tới chỗ cao nhất trong hang động, ngay lỗ thủng hình tròn, để ánh mặt trời chiếu rọi khiến cầu càng thêm kim quang lấp lánh.
“Trò chơi sắp bắt đầu, thời gian chuẩn cho chơi là một phút, hiện tại bắt đầu đếm ngược, 59, 58, 57...”
Mọi bộ luống cuống!
Cơ hồ lập tức kinh hoảng hỏi: “Trương tổng! Chúng hiện tại bây giờ?!”
Mọi theo thói quen tìm kiếm sự giúp đỡ từ dẫn đầu, nhưng mà Trương Hoa lúc còn là gã đàn ông đeo kính ôn hòa lễ độ chu đáo bề nữa. Hắn lạnh lùng xoay , đến vị trí giữa hai cái vỏ ốc, yên bất động, để ý đến bất luận kẻ nào.
Huy ca châm chọc : “Đều thấy ? Trương tổng của các ốc còn mang nổi ốc, ai còn lo lắng các sống c.h.ế.t?! Đó là Trương tổng của các , bố các ! Một lũ ngu!”
Bạch Ấu Vi trầm ngâm một lát, đầu vẫy tay với Đàm Tiếu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-26-quy-tac-bi-bo-sot.html.]
Đàm Tiếu đang ngẩn , thấy Bạch Ấu Vi tìm , liền tung tăng chạy .
Bạch Ấu Vi : “Sức khỏe Thừa lão sư , dìu ông ở bên , quả cầu vàng mượn vách đá và vỏ ốc để nảy, những nơi vỏ ốc tương đối mà càng an hơn.”
Đàm Tiếu hai lời, lập tức tiến lên đỡ Thừa Úy Tài.
Những khác thấy, cũng vội vàng tìm nơi thích hợp cho .
Lúc bọn họ mới phát hiện, chỗ Trương tổng lúc chính là “vị trí tương đối an ” mà Bạch Ấu Vi , cách khác, Trương Hoa rõ nên tránh quả cầu vàng như thế nào, định cho bọn họ!
Trên mặt sôi nổi toát vẻ oán giận.
“Sao ích kỷ như , chúng c.h.ế.t thì lợi gì cho chứ!” Một bà bác trung niên thấp giọng lẩm bẩm.
Không ai lòng đầy căm phẫn chất vấn khiển trách, bởi vì đếm ngược sắp kết thúc.
Thẩm Mặc an trí Bạch Ấu Vi ở một góc hang động, lưng dựa vách đá, bên là bãi vỏ ốc, bên trái và mặt là vũng bùn trống trải.
Vô luận là trốn tránh, nơi đều là một địa điểm tuyệt hảo.
Thẩm Mặc định ở chỗ , bởi vì nơi quá khuất, thích hợp quan sát quỹ đạo vận động của quả cầu vàng. Hắn là một thích chủ động xuất kích.
Hắn cởi quân ủng, xắn ống quần lên, chân trần trong bùn, đôi mắt đen nhánh lẳng lặng chằm chằm quả cầu phía xa, chỉ chờ nó chọn xong vị trí phát bóng là sẽ hành động.
“7... 6... 5... 4... 3... 2...”
Quả cầu vàng giật giật.
“...”
Nó dừng , hình cầu lắc lư, bay tới một chỗ, mang theo giọng trẻ con ác thú vị vang vọng khắp hang động ——
“Trò chơi, bắt đầu.”
Oanh!
Chấn động nữa phát sinh!
Va chạm! Bắn ! Tiếng vọng! Toàn bộ hang động đang run rẩy!
Trước mắt Bạch Ấu Vi b.ắ.n lên tảng lớn nước bùn, đến nỗi cô căn bản thể rõ những khác ở , chỉ tiếng thét ch.ói tai và tiếng kêu vang lên! Đinh tai nhức óc!
“Thẩm Mặc!!!” Cô gân cổ lên hô to.
Chillllllll girl !
Không thấy bóng dáng , trong lòng cô bất an.
Nói cô màu cũng , ích kỷ cũng thế, tóm hiện tại cô thể rời khỏi Thẩm Mặc! Thẩm Mặc chính là đôi chân của cô! Chính là mạng sống của cô!
Một cả đầy bùn lăn bò chạy tới, thấy Bạch Ấu Vi thì sửng sốt một chút, ngay đó nhào tới! Trong miệng hàm hồ hô: “Tránh ! Vị trí là của tao!”
Bạch Ấu Vi mở to hai mắt.
Cái bóng vàng kim lẫn lộn đột nhiên xuất hiện lưng nọ, giây tiếp theo, cả lẫn cầu đập mạnh vách đá!