"Sao lên ?" Đàm Tiếu bực bội phàn nàn, "Chỗ tối om om, một ngọn đèn cũng , chẳng thấy gì cả!"
"Khách khứa cần chia để rời . Chờ tổ phía đủ xa thì chúng mới thể tiếp." Vu Á Thanh giải thích, giọng cô bình tĩnh và lạnh lùng.
Đàm Tiếu hỏi: "Làm cô tổ ? Chúng thấy họ , trừ khi biến thành cú mèo!"
Vu Á Thanh khó chịu vì sự ồn ào của , lạnh giọng đáp: "Chúng dùng âm thanh tín hiệu."
Cô dứt lời, từ phía bên trái truyền đến tiếng còi vô cùng sắc nhọn, âm thanh gồm hai tiếng ngắn một tiếng dài.
Đó là tín hiệu.
"Được ! Nghe thấy tiếng tín hiệu ! Đi thôi, thôi!" Đàm Tiếu chẳng ở đây thêm giây nào nữa, hối thúc Vu Á Thanh.
"Không ." Giọng cô cứng nhắc, "Đó là tín hiệu đến lượt tổ hai, chúng là tổ ba, còn chờ thêm lát nữa."
"Mẹ kiếp!" Đàm Tiếu xổm xuống, lòng phiền muộn thôi.
Thẩm Phi cũng ở cùng họ, khuyên nhủ: "Tất cả là để đảm bảo an cho , chúng cứ theo chỉ thị của tổ trưởng Vu ."
Mọi đều im lặng. Chẳng ai thích bóng tối cả.
Thẩm Phi cũng ngoại lệ, bóng tối luôn khiến con cảm thấy nguy hiểm, căng thẳng và bất an...
Phan Tiểu Tân lặng lẽ tựa sát Đàm Tiếu, Thừa lão sư dắt tay Phan Tiểu Tân, còn Bạch Ấu Vi thì ôm con thỏ xe lăn, lẩm bẩm tự nhủ:
"Trò chơi giống như kẻ săn mồi . Nơi con mồi thì nó đổi sang nơi khác, nơi khác con mồi thì đổi tiếp... Bây giờ nó đột nhiên di chuyển về phía , chẳng lẽ ở chỗ chúng con mồi mà nó ?"
Đàm Tiếu kêu lên: "Vi Vi! Chỗ tối om đủ dọa , em đừng mấy lời đó nữa!"
Bạch Ấu Vi bật : "Sao thế, sợ ?"
Đàm Tiếu gãi đầu: "Trò chơi thì sợ, nhưng mấy lời thốt từ miệng em... cứ rợn rợn thế nào ."
Bạch Ấu Vi nhịn , giọng điệu phần phấn khích: "Thật khá tò mò đấy, một trò chơi mãi thể kích hoạt chắc chắn gì đó đặc biệt."
Trong bóng tối truyền đến tiếng hừ lạnh của Vu Á Thanh: "Cô cứ việc cầu nguyện , cầu cho lát nữa sẽ kích hoạt trò chơi."
"Cũng chừng nhé~" Bạch Ấu Vi chẳng hề giận dỗi, đáp, "Có lẽ vì các bao giờ cầu nguyện nên mới kích hoạt , dù điều kiện kích hoạt kiểu gì cũng thể xảy mà."
Vu Á Thanh hừ một tiếng, thèm đáp . Cô thấy Bạch Ấu Vi thật vô lý, cũng chẳng buồn tranh cãi môi mép gì.
Ngược , Thẩm Phi bên cạnh tiếp lời: "Chắc là , những mời hôm nay đa phần đều từng khu vực của trò chơi 24 nhưng ai kích hoạt ! Chẳng lẽ ăn một bữa cơm xong là xảy chuyện ngay !"
Bạch Ấu Vi suy nghĩ một chút hỏi: "Đặc điểm của nhóm đó rõ ràng, là thanh niên trai tráng lực lưỡng. Nếu họ kích hoạt trò chơi, trong những còn , điểm gì đặc biệt ?"
Thẩm Phi ngẩn : "... Ý cô là, những còn khả năng kích hoạt trò chơi?"
Lúc , từ đằng xa truyền đến tiếng còi. Lần là ba tiếng ngắn một tiếng dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-245-bien-mat-trong-bong-toi.html.]
"Đến lượt chúng ." Vu Á Thanh bước tới phía , "Đi thôi."
Mọi đuổi theo cô .
Thẩm Phi vẫn mải suy nghĩ về lời Bạch Ấu Vi , mò mẫm bước trong bóng tối truy hỏi:
"Những còn ... Những còn chính là các , đúng ! Còn Nghiêm Thanh Văn, gã to con họ Lữ, cô gái mặc đồ hồng nữa... các thì đặc điểm chung gì chứ? Đều là mới đến đây ?... Không đúng, lý do cũng thông..."
Thừa lão sư trầm giọng thở dài: "Trừ khi thực sự kích hoạt trò chơi, nếu ai thể đoán điều kiện kích hoạt là gì. Haiz, xem hy sinh là điều thể tránh khỏi ..."
"Này! Mọi càng càng thấy tà môn!" Đàm Tiếu bỗ bã , "Nói cứ như thể chúng sắp trò chơi đến nơi ! Các bảo xem, liệu khi nào chúng đang mà đột nhiên thiếu mất một ? Thế thì kinh dị quá! Anh thấy đúng , Mặc?"
Thẩm Mặc dừng bước.
Anh dừng , Đàm Tiếu lập tức đ.â.m sầm lưng , kêu "ái chà" một tiếng khựng . Thừa Úy Tài và Phan Tiểu Tân phía cũng lượt va .
"Sao thế?" Đàm Tiếu xoa mũi, "Sao tiếp?"
Thẩm Mặc ngây ...
Hai tay vẫn giữ tư thế cong, lơ lửng giữa trung, nhưng trong lòng bàn tay... trống rỗng.
Tay cầm xe lăn biến mất.
"Bạch Ấu Vi?"
Anh thử gọi một tiếng, giọng lớn, nhưng tiếng vang lặp lặp trong bãi đỗ xe ngầm trống trải khiến ai nấy đều rõ mồn một.
Đàm Tiếu chấn động: "Vi Vi biến mất ?!"
Anh móc bật lửa trong túi , soi khắp xung quanh nhưng chẳng thấy gì cả.
Chillllllll girl !
"Mẹ kiếp! Cái mụ đàn bà dẫn đường kiểu gì thế!" Đàm Tiếu mắng mỏ, "Sao để mất ?!!"
Thẩm Phi một ở phía , giọng run rẩy: "Đừng mắng nữa... Tổ trưởng Vu... cũng biến mất ..."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phan Tiểu Tân trắng bệch, bé nắm c.h.ặ.t t.a.y Thừa lão sư bên cạnh: "Vi Vi tỷ trò chơi ..."
"Là phụ nữ." Thẩm Mặc đột nhiên lên tiếng.
Những còn về phía . Dưới ánh sáng le lói của bật lửa, đường nét khuôn mặt sâu hoắm và u ám, từng thớ cơ đều căng cứng.
"Trong yến hội hôm nay nhiều phụ nữ." Thẩm Mặc từng câu trầm thấp, "Trò chơi 24, chỉ phụ nữ mới thể kích hoạt."
Tất cả sững sờ.
Thẩm Phi mặt cắt còn giọt m.á.u: "Hôm nay phu nhân của tổ trưởng tổ vật tư cũng tới, bình thường bà chẳng bao giờ lộ diện cả..."