Vị tiểu tổ trưởng mới nhậm chức hiển nhiên chẳng chút trọng lượng nào, hai phụ nữ ngơ, ngược càng đ.á.n.h càng hăng!
“Các ngăn ?!” Lý Lý sốt ruột kêu Nghiêm Thanh Văn và Lữ Ngang.
Lữ Ngang nhíu c.h.ặ.t mày: “Bắt đ.á.n.h phụ nữ …”
Nghiêm Thanh Văn thì bình tĩnh quan sát trận chiến: “Tô Mạn tạm thời thể đối phó .”
Đến cả Nghiêm Thanh Văn còn , bên Bạch Ấu Vi càng thể nhúng tay, cứ thế mà xem kịch vui một cách trắng trợn.
“Chậc chậc, Tô Mạn lợi hại thật đấy chứ ~” Bạch Ấu Vi hiếm khi thật lòng khen ngợi một .
Trước đây trong trò chơi ở phòng thú bông, cô chỉ thấy Tô Mạn dùng roi, ngờ kỹ năng chiến đấu của cô lợi hại đến , dù Bạch Ấu Vi là ngoại đạo cũng từng chiêu từng thức đều tinh chuẩn mạnh mẽ, mỗi cú đ.ấ.m đều như xuyên da thịt, chẳng hề kém cạnh đàn ông chút nào.
Đương nhiên, tổ trưởng tổ an ninh đối đầu với Tô Mạn cũng dạng , tay quyết đoán, dáng mạnh mẽ!
Tô Mạn tung một cú quét chân, đối phương xoay né tránh, vươn tay định tóm lấy vai Tô Mạn!
Tô Mạn mượn lực áp sát, xoay tung một cú đ.ấ.m mạnh mẽ!
Đối phương nghiêng đầu, cú đ.ấ.m đó sượt qua mái tóc ngắn bên tai cô một cách suýt soát! Sau đó, cô tóm lấy cánh tay Tô Mạn, dùng sức khóa c.h.ặ.t lưng!
Tô Mạn tức giận đến c.ắ.n răng, thoát , nhưng sắc mặt bỗng chốc đổi, trán lấm tấm mồ hôi lạnh!
“Cô ?” Bạch Ấu Vi khó hiểu, còn đ.á.n.h đến bất phân thắng bại, đột nhiên rơi thế hạ phong?
Tình thế chuyển biến bất ngờ, Tô Mạn liên tiếp ăn mấy cú đ.ấ.m, ấn c.h.ặ.t tường nhúc nhích!
“Tay Tô Mạn vết thương.” Chu Xu nhíu mày .
*Bốp!* —— *Bốp!* ——
Nghiêm Thanh Văn vỗ hai cái, nóng lạnh: “Không hổ là tổ trưởng tổ an ninh, thủ bất phàm, khiến chúng mở rộng tầm mắt. Xin hỏi quý danh là gì?”
Người phụ nữ tóc ngắn buông Tô Mạn , lạnh nhạt đáp: “Vu Á Thanh. Nếu khiếu nại, cứ tự nhiên!”
Chu Xu tiến lên đỡ Tô Mạn dậy, thấy bàn tay thương của Tô Mạn sưng vù, khỏi lo lắng, đầu : “Nghiêm ca, Tô Mạn thương .”
Lý Lý cũng thấy vết thương của Tô Mạn, nhíu mày trách mắng cô: “Cô xem cô kìa, rõ tay lành mà còn xông lên đ.á.n.h với ! Cô đ.á.n.h cô !”
“Ai đ.á.n.h !” Tô Mạn hung hăng trừng , “Nếu vì…”
Cô c.ắ.n môi, câu tiếp theo thêm gì nữa, căm giận liếc Vu Á Thanh, đó cam lòng cúi đầu, cùng Chu Xu trở phía Nghiêm Thanh Văn, trông vẻ bực bội nhẹ.
Nghiêm Thanh Văn ngữ điệu bình thản : “Nói khiếu nại thì quá lời. Không thẻ thông hành mà tự tiện xông trung tâm hội nghị, vốn dĩ là của chúng . Hiện tại đồng đội thương, xem thích hợp tham gia tiệc tối… Vậy thì, xin phiền, cáo từ.”
Nghiêm Thanh Văn xong, xoay bỏ .
Khi chuyện thì khách khí, nhưng một khi tức giận, chẳng để chút đường sống nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-235.html.]
Lý Lý vội vàng đuổi theo, “Nghiêm ca! Nghiêm ca! Các đừng mà, Giáo sư Tống sắp họp xong !… Các định ?”
Chillllllll girl !
Thấy Lý Lý sắp đuổi ngoài, Bạch Ấu Vi vui nhíu mày: “Lý Lý, đưa tìm Thẩm Mặc ?”
Lý Lý bực bội : “Ai rảnh mà quản cô!”
Bạch Ấu Vi lập tức lạnh mặt, giận dữ : “Anh đùa ?!”
Một luồng ánh sáng xanh tím lóe lên!
Như một chú chim ánh sáng đang bay lượn đầy sức sống, đôi cánh vỗ mạnh Lý Lý, khiến lập tức ngã xuống đất, run rẩy ngừng!
Miệng phát tiếng run rẩy: “Ách ách ách ách ách ách ách…”
Bạch Ấu Vi ghét bỏ liếc , ôm con thỏ lạnh lùng : “Chúng !”
*Con thỏ là mới lấy khi về phòng thú bông gọi Đàm Tiếu và Phan Tiểu Tân, nếu để sạc điện, bình thường sẽ rời khỏi cô.*
Thừa lão sư đẩy xe lăn ngoài, Đàm Tiếu và Phan Tiểu Tân vội vàng đuổi theo.
Khi ngang qua Lý Lý đang đất dậy nổi, ba hẹn mà cùng thở dài, cảm thán.
Thừa lão sư: “Khổng T.ử , mà giữ chữ tín thì còn gì. Tiểu Lý, chúng theo là vì tin tưởng , nhưng … Ai, tự lo liệu .”
Đàm Tiếu: “Thật ngờ là loại ! Hừ, khinh bỉ !”
Phan Tiểu Tân: “Cậu…”
Nghĩ nghĩ, một đứa trẻ như vẫn nên xen chuyện lớn, Phan Tiểu Tân theo lưng Đàm Tiếu.
…
Người của tổ an ninh dần dần tụ , họ những xa, Lý Lý mặt đất.
Có qua thăm dò thở của Lý Lý.
Lý Lý .
Anh trải qua hai mê cung, hơn nữa Bạch Ấu Vi nương tay, mức độ điện giật chỉ khiến khó chịu thôi, cũng nguy hiểm đến tính mạng.
“Tổ trưởng, những đó…”
“ thấy .” Vu Á Thanh giơ tay , “Chắc là đạo cụ, đạo cụ thể phóng tia chớp thì đầu tiên thấy, hơn nữa trông vẻ thể sử dụng lặp , khó trách giáo sư mời mấy .”
“A… Vậy chúng , chúng đắc tội bọn họ ?”
“Ngươi sợ bọn họ?” Vu Á Thanh vui liếc cấp , nghiêm khắc răn dạy, “Ngu xuẩn! Đạo cụ sẽ chỉ khiến vô hạn sinh tâm lý ỷ ! Thứ chúng cuối cùng dựa , là chính ! Chứ những đạo cụ c.h.ế.t tiệt mà trò chơi ban phát cho chúng ! Mấy các , tối nay lượng huấn luyện gấp đôi!”