Nghiêm Thanh Văn mỉm nhạt, vẫy tay chào Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi đang trong xe việt dã: "Xem trong thành an , lát nữa gặp ở Quảng trường Nhân dân nhé."
Chiếc xe Jeep xuất phát .
Khoảng một phút , Thẩm Mặc mới khởi động xe.
Dọc đường , đường xá khá thông thoáng, thỉnh thoảng mới bắt gặp đường. Tuy lượng nhiều, trung bình cứ một cây mới thấy một hai , nhưng tình hình khả quan hơn ở Hàng Châu nhiều. Những đường khi thấy xe cộ chạy đường đều thần thái bình thường.
Điều ít nhất chứng minh rằng tình trạng hiện tại của Thượng Hải khá định, lương thực và nước uống đầy đủ, nên dân ở đây cảm giác căng thẳng quá mức.
Rẽ từ đường Cửu Giang Quảng trường Nhân dân, họ nhận thấy lượng bắt đầu đông lên.
Khoảng hơn hai mươi đang vây quanh một bảng thông báo lớn bên ngoài quảng trường. Mấy đàn ông đội mũ lưỡi trai đang duy trì trật tự.
Thẩm Mặc đang định xuống xe xem thử thì một đàn ông trong đó bất ngờ đẩy vành mũ lên, reo hò đầy kinh ngạc: "Mặc ca!!!"
Mọi đều giật .
Đó là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, mặt mày thanh tú, ngũ quan vài phần giống Thẩm Mặc.
Cậu kích động chạy tới, ôm chầm lấy Thẩm Mặc mới bước xuống xe!
"Mặc ca! Anh c.h.ế.t! Thật quá! Chúng em cứ tưởng đứa con gái của con mụ hồ ly tinh hại c.h.ế.t chứ!!!"
"Thẩm Phi? Sao em ở Thượng Hải?"
Thẩm Mặc cũng ngạc nhiên. Gặp quen, mặt tự nhiên lộ nụ : "Em con gái hồ ly tinh nào cơ?"
"Thì đứa con gái tàn tật của Vương Tĩnh Nhàn chứ ai!" Chàng trai trẻ tên Thẩm Phi tức giận , "Nếu vì đón nó, mất tích lâu như ?! Đại bá lo đến phát điên ! Mà đại bá cũng thật là hồ đồ, đang nhiệm vụ, mắc mớ gì cứ nhất quyết bắt đón con gái bà ? Em thấy đại bá đúng là nịnh bợ Vương Tĩnh Nhàn thì ! Ông đàn bà đó mê hoặc đến lú lẫn !"
Cánh cửa ghế phụ lái bỗng nhiên mở một tiếng "phanh" khô khốc.
Thẩm Phi ngẩn , sang thì thấy ở ghế phụ một cô gái mặc váy trắng đang , trông khá xinh .
"Ca, cô là ai ?" Thẩm Phi huých khuỷu tay Thẩm Mặc.
Không đợi Thẩm Mặc trả lời, Bạch Ấu Vi mặt cảm xúc lên tiếng: "Là đứa con gái tàn tật của Vương Tĩnh Nhàn đây."
Thẩm Phi: "..."
"Đừng quậy nữa." Thẩm Mặc bật , giới thiệu: "Đây là em họ , tên là Thẩm Phi."
Anh vòng cốp xe lấy xe lăn. Những khác cũng lượt xuống xe, chào hỏi Thẩm Phi.
Nhóm của Nghiêm Thanh Văn cũng xuống xe hết.
Số lượng đông khiến Thẩm Phi chút hoa mắt. Cậu lượt chào hỏi từng , thoáng thấy Thẩm Mặc bế Bạch Ấu Vi lên, lập tức trợn tròn mắt kinh hãi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-226-con-gai-cua-ho-ly-tinh.html.]
"Ca! Anh?!..."
"Hửm?" Thẩm Mặc đặt Bạch Ấu Vi lên xe lăn, thẳng dậy, "Sao thế?"
Thẩm Phi Thẩm Mặc, Bạch Ấu Vi, biểu cảm phức tạp, tâm tình càng phức tạp hơn.
"Không... gì, ách... Để em đưa đến chỗ ở ."
Thẩm Mặc hỏi: "Ở đây chỗ dừng chân ?"
"Có, chứ." Thẩm Phi gật đầu lia lịa, "Vì mật độ dân cư quá dày đặc nên thành ở tùy tiện, đến ký túc xá chỉ định. yên tâm, điều kiện chỗ ở tệ , ngoại trừ việc điện thì những thứ khác đều giống như ."
Cậu lên phía vẫy tay: "Đi thôi, em đưa đăng ký , ngay phía thôi."
Chillllllll girl !
Phía trong Quảng trường Nhân dân một dãy nhà mái đỏ, vốn là trung tâm hoạt động cũ, nay biến thành điểm đăng ký tạm thời. Tuy nhiên bên trong đông lắm, chỉ ba năm .
Thẩm Phi dẫn theo mười rầm rộ tiến , trong đoàn còn tàn tật, ngay lập tức thu hút những ánh soi mói.
Những ánh mắt nghi hoặc dừng họ, ngừng đ.á.n.h giá từ xuống .
Bạch Ấu Vi quá quen với kiểu chằm chằm , cô rũ mắt, im lặng lời nào.
"Đây là trai , mới tới, dẫn và bạn bè đến đăng ký." Thẩm Phi quen cửa quen nẻo , "Phiền sắp xếp chỗ nào gần gần một chút."
"Muốn gần một chút ..." Nhân viên công tác họ một cái, cúi đầu lật một cuốn sổ lớn, "Ngô, đường Khang Định ? Tòa nhà 5 và 6 còn trống, mười các vị chia mỗi bên năm là ."
"Không cần , sắp xếp cho chín là ." Thẩm Phi vội vàng , "Anh trai đương nhiên về ở cùng . Phía bến Thượng Hải , kiểm tra xem bên đó còn suất ?"
Nhân viên công tác gật đầu, lật sổ phía . Thẩm Mặc liền lên tiếng: "Không cần , sẽ ở đường Khang Định cùng những khác."
"Ca?" Thẩm Phi kinh ngạc hỏi, "Anh ở cùng đại bá ?!"
"Ừ." Thẩm Mặc bình tĩnh đáp, "Anh sẽ qua đó thăm ông , còn việc ở cùng thì cần thiết lắm. Những là do đưa tới, bỏ mặc họ thì tiện."
Lông mày Thẩm Phi sắp nhíu c.h.ặ.t . Cậu đám già yếu bệnh tật , Thẩm Mặc: "Ca, lẽ ..."
Thẩm Mặc hỏi: "Không lẽ cái gì?"
Thẩm Phi do dự một lát, gượng : "Ách... gì."
Sau khi đăng ký xong, Thẩm Phi đưa họ đến chỗ ở. Đó là một khu chung cư bình thường. Ở cổng khu nhà, họ còn gặp vài đang khuân vác hành lý, dường như cũng mới dọn đến.
Thẩm Phi giới thiệu: "Bên là khu nhà phố mới dọn dẹp gần đây. Mỗi tòa nhà đều ở, nhưng lượng nhiều, theo quy định vượt quá năm , nên đa phần ở đây là các hộ gia đình."