Ngoại hình của nó giống một con cá mập thẳng, nhưng vây cũng đuôi. Làn da màu xám chì nhẵn thín, chi khỏe khoắn, móng vuốt mảnh khảnh, và đặc biệt là cái đầu cực lớn. Nó đang cửa, há to mồm để lộ vài chiếc răng nanh thưa thớt, đếm sơ qua chỉ bảy tám chiếc. Những chiếc răng đó trông giống hệt như những cái đinh sắt.
Thẩm Mặc những khác: “Vòng , nhiệm vụ của chúng dường như là tìm đinh.”
Nghiêm Thanh Văn quan sát kỹ hình ảnh phản chiếu kính, chậm rãi gật đầu: “Hơn nữa... lượng đinh cần tìm chắc chắn hề ít.”
Lý Lý khi trải qua vòng bóng ma tâm lý, hai vị "đại lão" với vẻ chắc chắn: “Hai chắc chứ? Thực sự chỉ là tìm đinh thôi ? Liệu thứ gì khác ...” Anh sang hỏi Bạch Ấu Vi: “Cô cũng nghĩ là đinh ?”
Bạch Ấu Vi vô cảm liếc một cái: “Bất kể là thứ gì, vòng đầu tiên bạo tẩu 1 phút là thể tránh khỏi.”
Dù là gấu cá l.ồ.ng đèn, nếu thực sự tiếp xúc một thì chỉ dựa manh mối từ bài đồng d.a.o sẽ khó phát hiện nhu cầu thực sự của chúng.
Tô Mạn bên cạnh thì bực bội kéo kéo tà váy. Cô phát điên vì trò chơi mất, mặc bộ đồ cực kỳ ảnh hưởng đến việc vận động, nhưng nếu mặc thì khách tấn công.
Chu Xu hỏi: “Nếu là đinh, chúng cần tìm bao nhiêu cái?”
“Mồm nó há to lắm...” Nghiêm Thanh Văn nheo mắt, “Nhìn thế thì hàm 26 chiếc, hàm 24 chiếc. Trong mồm nó 6 cái đinh , còn thiếu 44 cái nữa.”
Bạch Ấu Vi khẽ lắc đầu: “Trò chơi sẽ đơn giản như . Không loại trừ khả năng nó hai hàng răng hoặc nhiều hàng răng.”
Thẩm Mặc thu hồi ánh mắt, đ.á.n.h giá các đồ vật trong nhà: “Nếu là hai hàng răng thì cần 100 cái đinh, ba hàng là 150, bốn hàng là 200... Nói cách khác, chúng cần tìm càng nhiều đinh càng .”
Lý Lý đến những con mà da đầu tê dại: “Quá khoa trương đấy! Căn nhà chúng lật tung lên , ngoài phòng kho mười mấy cái đinh thì những chỗ khác gì !”
Đàm Tiếu một tay vỗ vai Lý Lý, tay vỗ n.g.ự.c , vẻ mặt nghiêm túc : “Cậu dùng tâm mà tìm chứ! Chính gọi là: Không việc gì khó, chỉ sợ lòng bền! Chúng 'đến c.h.ế.t phai'!”
Lý Lý phát điên: “Là 'quyết chí đổi'! Ai thèm 'đến c.h.ế.t phai' với ông chứ! Cút !!!”
...
Một căn nhà Tây hai tầng rưỡi đơn giản lật tung lên. Cuối cùng họ chỉ tìm 23 cái đinh. Con là đủ. Đàm Tiếu nhặt thêm hai cái đinh gầm giường, bỏ chiếc khay đựng đinh, tiếng kim loại va chạm lanh lảnh. Anh hất hàm với Lý Lý, vỗ n.g.ự.c như : Thấy ? Phải dùng tâm mà tìm! Lý Lý chẳng tìm cái nào nên thèm chấp .
Phan Tiểu Tân đeo chiếc cặp nhỏ chạy huỳnh huỵch xuống lầu, phòng khách móc từ trong cặp một đống đinh! Nhìn sơ qua cũng bốn năm chục cái, con vượt xa tổng đinh của những khác cộng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-214-di-tim-cai-dinh.html.]
Thừa lão sư kinh ngạc hỏi: “Tiểu Tân! Con tìm nhiều đinh thế?”
Phan Tiểu Tân gãi đầu, thật thà đáp: “Con tìm thấy đinh... Thấy gác mái bộ đồ chơi xe lửa nên con tháo tung nó luôn...”
“A! Là bộ xe lửa đó!” Tô Mạn sực nhớ , “Lúc tìm đồ sáng lấp lánh cầm qua nó, nó bằng kim loại, đó nhiều đinh!”
Phan Tiểu Tân gật đầu: “Nó còn cả đường ray kim loại nữa, mỗi đoạn ray đều hai cái đinh.”
Mọi lập tức khai sáng!
“Nếu thì tất cả đồ chơi kim loại trong nhà đều thể tháo hết!”
“Đinh mấy bức tranh treo tường cũng tháo !”
“Tất cả những thứ gì đinh đều tháo sạch! Trò chơi thâm thật, nếu thằng bé nhắc nhở, cũng chẳng nghĩ đến việc tháo đinh ...”
Trong phòng kho hộp dụng cụ với đủ loại tua vít, mỗi cầm một cái, chia tháo đinh. Nhờ , phạm vi tìm kiếm mở rộng đáng kể. Tất nhiên cái đinh nào cũng tháo , những cái dù vặn thế nào cũng nhúc nhích, đặc biệt là những cái đinh liên quan đến kết cấu căn nhà đồ nội thất lớn.
Mọi dần rút kinh nghiệm: đinh "kết cấu" thì tháo , nhưng đinh ở những đồ vật " thể di chuyển" hoặc "mang tính trang trí" thì tháo thoải mái.
Khắp căn nhà vang lên những tiếng lách cách, hỗn loạn nhưng náo nhiệt. Từ đồ chơi, đèn tường, ghế sofa, ngăn kéo phòng ngủ đến móc treo khăn trong phòng tắm... tất cả đều tháo sạch sành sanh. Đàm Tiếu định tháo luôn cả tay nắm cửa nhưng hệ thống dường như cho phép, vặn thế nào cũng .
Dù , họ cũng gom 226 cái đinh! Quái vật răng đinh cần bao nhiêu cái thì , nhưng 226 cái... chắc là đủ chứ?
Bạch Ấu Vi quả cầu pha lê tủ. Cái quả cầu ... lúc nó hoạt bát thì ồn ào vô cùng, nhưng khi im lặng thì chẳng khác gì một hộp nhạc bình thường. Chẳng nó đang ủ mưu gì đây.
“Vòng đầu tiên bạo tẩu là thể tránh khỏi.” Nghiêm Thanh Văn , “Có là đinh , cần bao nhiêu cái, cứ thử vòng là ngay.”
Chillllllll girl !
Thẩm Mặc : “Thời gian vòng đầu tuy ngắn nhưng tính bất định và nguy hiểm cao nhất. Người mời khách nhà là thủ , nếu sẽ chạy kịp .”