Thầy Thừa : “Chúng tìm thêm nữa xem , căn nhà lớn thế tìm thấy cái ăn. Đợi mưa tạnh, chúng ngoài tìm...”
“Chia tìm .” Thẩm Mặc thần sắc thản nhiên, “Lúc tìm, nhất nên phiên tắm. Tắm nước nóng thể tránh cảm lạnh khi dầm mưa, cũng giúp khôi phục thể lực.”
Nghiêm Thanh Văn gật đầu, hai bên xem như đạt sự đồng thuận.
Thế là suốt cả buổi chiều, họ điều tra căn nhà, phiên tắm rửa và hơ khô quần áo.
Vì nể tình Bạch Ấu Vi đang bệnh cần nghỉ ngơi nên phòng của cô để kiểm tra cuối cùng.
Khi Thẩm Mặc đẩy cửa bước , thấy khăn tắm và chăn đều rơi xuống sàn, Bạch Ấu Vi mặc một bộ váy đen viền trắng, lặng lẽ giường.
Mái tóc dài xoăn của cô xõa tung như rong biển, gần như hòa một với bộ váy đen, còn làn da thì trắng đến mức trong suốt, trông giống hệt một con b.úp bê tinh xảo.
... Búp bê?
Dây thần kinh của Thẩm Mặc đột nhiên căng thẳng, bước tới gọi khẽ: “Bạch Ấu Vi.”
Bạch Ấu Vi vẫn im, phản ứng.
“Bạch Ấu Vi?” Giọng Thẩm Mặc to hơn một chút, như một sợi dây đàn căng đến cực hạn.
Cô vẫn bất động.
Anh nắm lấy tay cô, nó vẫn ấm áp.
Gò má cũng nóng.
Mạch đập vẫn còn.
Hơi thở cũng vẫn còn.
tại tỉnh?
Là do sốt cao đến ngất , là...
Cơ hàm Thẩm Mặc đanh , đưa tay xốc thẳng Bạch Ấu Vi dậy khỏi giường!
“A!”
Bạch Ấu Vi kịp phòng , sợ hãi phát một tiếng hét ngắn ngủi!
Thẩm Mặc ban đầu sững sờ, đó đáy mắt hiện lên vẻ kinh hãi xen lẫn giận dữ!
Những thấy tiếng hét đều chạy tới, thấy Bạch Ấu Vi vẫn bình an vô sự giường, còn Thẩm Mặc giường với gương mặt u ám, đen kịt như sắp nhỏ mực!
“Có chuyện gì ?” Thầy Thừa ngơ ngác biểu cảm của hai , “Hai đứa thế?”
Ánh mắt Thẩm Mặc nặng nề chằm chằm Bạch Ấu Vi, một lúc lâu, hít một thật sâu : “Không gì.”
Nói là gì, nhưng giọng điệu lạnh lẽo như tẩm băng đá, giống như chuyện gì!
Không đợi thầy Thừa hỏi thêm, mặt cảm xúc xoay , chẳng chẳng rằng bước khỏi phòng.
Mấy tụ tập ở cửa , đều nhận sự đổi vi diệu giữa Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi.
Thầy Thừa lo lắng hỏi: “Vi Vi, rốt cuộc là thế? Cháu với Thẩm Mặc cãi ?”
“Không...” Bạch Ấu Vi phủ nhận, đó bĩu môi, lầm bầm trả lời, “Anh ... hình như tưởng cháu biến thành thú bông.”
Mọi : “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-179-anh-so-em-bien-thanh-thu-bong.html.]
Chillllllll girl !
Trong lúc im lặng, Đàm Tiếu buột miệng hỏi: “Oa! Không lẽ cô cố ý giả vờ đấy chứ!”
Bạch Ấu Vi lập tức lườm cháy mặt: “ trông giống loại đó lắm ?!”
Đàm Tiếu chẳng thèm nể nang, ha hả: “Giống chứ, giống lắm!”
“Cười cái đầu !” Bạch Ấu Vi ném thẳng chiếc gối qua!
Không trúng, Đàm Tiếu nhanh chân chạy mất.
Vừa chạy mách lẻo: “Mặc ca! Vi Vi nổi cáu kìa! ——”
Bạch Ấu Vi: “...”
Đệch, cô thực sự cố ý mà!
...
Cả buổi chiều, Thẩm Mặc thèm để ý đến Bạch Ấu Vi.
Tất nhiên là phớt lờ, Bạch Ấu Vi gọi thì vẫn tới, cô uống nước thì vẫn rót, cô xuống lầu thì vẫn bế cô xuống.
một lời nào, thậm chí thèm liếc cô lấy một cái.
Điều khiến Bạch Ấu Vi khó chịu, đồng thời cũng thấy chút mới mẻ. Cô thầm nghĩ sở dĩ như , xét cho cùng cũng là vì lo lắng cho cô. Xem việc cô biến thành thú bông gây kích động nhỏ đối với .
Nghĩ nghĩ , cô quyết định rộng lượng một , tha thứ cho sự vô lễ của .
Huống hồ...
Cô liếc bộ váy trắng đang hơ bên lò sưởi.
Anh giặt quần áo cho cô, cô nỡ giận chứ?
Thẩm Mặc tìm thấy một đống củi bổ sẵn mái hiên cửa, ôm một đống. Củi ẩm, mặt thậm chí còn mọc cả nấm, trông ôm đống củi đó chút buồn .
Bạch Ấu Vi .
nụ đó hề lay động đàn ông .
Thẩm Mặc mặt cảm xúc đặt củi xuống, hơ khô bên lò sưởi để đề phòng củi trong lò cháy hết mà đồ .
Anh xổm lò sưởi, đôi mắt đen phản chiếu ánh lửa, đường nét cơ bắp cánh tay lưu loát mạnh mẽ. Chỉ vài động tác, xếp đống củi thành một tòa tháp nhỏ theo hình chữ "tỉnh" (#), từng lớp chồng lên nhưng vẫn đảm bảo khe hở để khí lưu thông, giúp củi khô nhanh hơn.
Bạch Ấu Vi bên cạnh việc. Dáng vẻ nghiêm túc, lạnh lùng của tạo cảm giác như một lời cảnh báo " lạ chớ gần", nhưng cũng chính vì thế mà trông càng thêm nam tính, quyến rũ.
Lòng cô như một sợi lông vũ khẽ khàng mơn trớn, nhịn gọi : “Thẩm Mặc.”
Thẩm Mặc đầu cô, đôi mày nhíu đầy vẻ nghi hoặc.
“Nếu một ngày biến thành thú bông.” Cô chằm chằm mắt , nghiêm túc hỏi, “Anh vì ?”
Ánh mắt Thẩm Mặc lạnh lẽo, lặng lẽ cô một cái dậy bỏ .
Bạch Ấu Vi ngẩn , cửa , khỏi bĩu môi, cảm thấy thật mất hứng.
Phan Tiểu Tân vẫn luôn xổm trong góc sưởi ấm hai , nhỏ giọng : “Vi Vi tỷ, chị chuyện như với Mặc ca, sẽ giận đấy.”
Bạch Ấu Vi khinh bỉ liếc mắt: “Có gì mà giận? Chị chỉ hỏi thôi mà.”