Nếu gặp đám quái vật lột da nhỏ thì ?
Nếu lối mãi xuất hiện, thì thế nào?
Thẩm Mặc suy nghĩ một lúc, : “Ta và Đàm Tiếu tốc độ nhanh nhất, thể theo xem thử , nếu tìm lối , sẽ báo cho các ngươi. Nếu tìm lối …”
Anh dừng hai giây, ánh mắt dừng mặt Bạch Ấu Vi, “Không tìm lối , chúng cũng sẽ nhanh ch.óng về, trong thời gian ngươi dẫn ở đây, đừng chạy lung tung.”
Bạch Ấu Vi vui khi tách khỏi , nhưng trong lòng cũng xe lăn thật sự vướng víu, bĩu môi : “… Vậy các ngươi nhanh lên trở về.”
Thẩm Mặc gật đầu, dặn dò cô: “Có chuyện gì thì cùng thầy Thừa thương lượng, đừng tự bừa.”
Bạch Ấu Vi lập tức nhíu mày: “Ta bừa khi nào? Lải nhải một đống vô nghĩa!”
Thẩm Mặc , đầu Đàm Tiếu: “Chúng ngoài chuẩn .”
Đàm Tiếu gật đầu, theo ngoài.
Bạch Ấu Vi bực bội c.ắ.n môi , hai đàn ông phòng ăn phía , họ dọn dẹp ba lô, cho một ít thức ăn nước uống, đó lấy v.ũ k.h.í tiện tay của .
“…” Cô im lặng theo, kéo góc áo Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc đầu cô.
Bạch Ấu Vi lấy một con b.úp bê Tây Dương từ trong túi, nhét tay , lí nhí : “Mang cái theo.”
Búp bê Tây Dương tiếp xúc với lòng bàn tay, Thẩm Mặc liền hiểu công dụng của đạo cụ .
Anh véo véo con b.úp bê, khóe miệng cong lên: “Trông giống ngươi.”
Bạch Ấu Vi mắt sáng lên, “Vậy cứ coi như mang em theo bên .”
Thẩm Mặc , nhét con b.úp bê trở túi vải của cô.
“Không cần thiết.” Anh giơ tay sờ đầu cô, “Chúng sẽ nhanh ch.óng , đạo cụ ngươi giữ lấy, lỡ bên xảy chuyện cũng dễ ứng phó.”
Bạch Ấu Vi bĩu môi, vui.
Lúc , chân nữa truyền đến rung động âm ỉ.
Sắc mặt Bạch Ấu Vi trở nên càng khó coi hơn.
Cô con quái vật đó đến gần, Thẩm Mặc và Đàm Tiếu sắp xuất phát.
“Đi đây.” Thẩm Mặc đặt một bình nước đường phèn bạc hà lớn lòng cô, dậy, “Tự trốn kỹ bên trong, thấy ghê tởm thì uống một ngụm.”
Đàm Tiếu cũng : “Vi Vi, đợi và Mặc ca tìm lối , chúng thể ngoài !”
Vẻ mặt kiêu ngạo của Bạch Ấu Vi cuối cùng cũng phai nhạt một chút, ngược chút đáng thương mềm mại: “Các ngươi về sớm một chút đó…”
Hai một một khỏi cửa hàng.
Rung động càng lúc càng mạnh, dường như hướng về con phố . Thẩm Mặc phán đoán phương hướng, dẫn Đàm Tiếu nhanh nhẹn về phía tâm chấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-144.html.]
Bạch Ấu Vi bên cửa sổ một lúc, thầy Thừa khuyên nhà bếp.
Họ khép cánh cửa bằng thịt , chỉ chừa một khe hẹp để thể rõ tình hình bên ngoài.
Cường độ rung động lúc gần lúc xa, con rắn khổng lồ béo mập dường như đang chạy loạn ở đầu đường, vội vã tìm kiếm thức ăn.
Một lúc , nó càng lúc càng xa, xung quanh trở yên tĩnh…
Tất cả đều im ắng.
Mọi trong nhà bếp đều thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó khỏi lo lắng cho hai ngoài.
Chillllllll girl !
“Hy vọng hai đứa nó thể thuận lợi.” Thầy Thừa thở dài cầu nguyện.
Phan Tiểu Tân im lặng thầy Thừa và Bạch Ấu Vi, những bỏ là già, trẻ, tàn của đội, điều khiến cảm thấy vô cùng bất an…
Bạch Ấu Vi nhíu mày gì.
Cô ôm bình nước uống một ngụm, tâm trạng vẫn bực bội, thấy trong nước vài lá bạc hà nổi lên, đưa ngón tay trắng nõn vớt , đặt miệng nhai.
Hương vị mát lạnh và chát hòa tan mùi m.á.u tanh trong khí, cảm giác thoải mái hơn một chút.
Cô liếc đàn ông nửa sống nửa c.h.ế.t mặt đất, hỏi: “Mấy đồng đội của c.h.ế.t như thế nào?”
Người đàn ông ngẩn , trả lời: “… Chúng theo con rắn tìm lối , ở một khúc quanh nó phát hiện, kịp chạy thoát… Bọn họ ăn thịt, cũng thương ở chân.”
Bạch Ấu Vi hỏi : “Anh gặp nào khác ?”
Người đàn ông vẻ mặt càng thêm mờ mịt: “Không … vẫn luôn trốn ở đây, dám ngoài, nếu các đột nhiên xông , cũng khác mê cung.”
Bạch Ấu Vi mím môi, ngoài, trong lòng thầm đếm thời gian.
Cô nhớ lời Thẩm Mặc đó — năm mê cung, trong đó một thương, cuối cùng cả năm đều rời khỏi mê cung.
Điều cho thấy độ khó của mê cung hẳn là lớn, trừ phi năng lực cá nhân của năm đó nghịch thiên.
Chẳng lẽ năm đó thật sự thiên phú dị bẩm?
Cô cho rằng và Thẩm Mặc, những trải qua một nâng cấp dữ liệu, sẽ kém hơn năm đó.
Còn nữa, trong mê cung gương, chỉ cần tìm đúng hướng suy nghĩ, là thể dễ dàng khỏi mê cung. Sự tồn tại của mê cung, thể nào chỉ để chơi vật lộn với quái vật lớn!
Bạch Ấu Vi đau đầu, mùi tanh của thịt xung quanh cô nôn.
Cô ngẩng đầu lên, uống một ngụm nước bạc hà, xuyên qua bình thủy tinh trong suốt, thấy bên ngoài quán ăn một bóng mờ ảo đang di chuyển.
Phan Tiểu Tân căng thẳng lùi về , dùng giọng cực kỳ yếu ớt : “Là con… quái vật da.”