Bạch Ấu Vi duỗi tay giúp lau vết m.á.u mặt.
Trên mặt Thẩm Mặc vài đạo vệt đỏ, giống như lưỡi d.a.o sắc bén xẹt qua, tuy rằng kết vảy, nhưng những giọt m.á.u rỉ vẫn còn đọng .
Cô lau vài cái, dính đầy m.á.u tay. Thẩm Mặc bắt lấy tay cô, cho cô lau nữa.
“Sẽ bẩn tay.” Hắn .
Bạch Ấu Vi động tác tự nhiên quệt hai cái lên quần áo .
Thẩm Mặc: “......”
Chillllllll girl !
Vậy em giúp lau còn ý nghĩa gì?
Hai bàn tay nhỏ của cô an phận sờ soạng : “Có chỗ nào thương ?”
Thẩm Mặc giấu giếm, thản nhiên trả lời: “Bả vai c.ắ.n một cái, bất quá hiện tại còn đau lắm.”
Bạch Ấu Vi lập tức kéo áo xem.
—— Vai trái xác thật một vết c.ắ.n lớn. Hàm răng của đóa hoa ăn thịt giống như răng cá mập, một tầng bọc một tầng, c.ắ.n đầu vai Thẩm Mặc. Một vòng dấu răng giống như hoa nở, m.á.u me nhầy nhụa.
Cũng may miệng vết thương đang chậm rãi khép .
Xem chuyến mê cung thực sự lời. Thể chất tăng cường như thế , trừ phi gặp vết thương chí mạng, nếu cơ bản cần dùng đến Bùn Ếch Xanh.
Mặc dù , Bạch Ấu Vi vẫn đầu , hung tợn trừng mắt Chu Hiểu Phân một cái.
“Nguyên lai là chơi bước từ mê cung.” Giám sát quan ở một bên, tủm tỉm bọn họ, “Thật là hiếm thấy, thật lâu gặp qua chơi nào sống sót khỏi mê cung.”
Bạch Ấu Vi tức giận trả lời: “Ngươi mỗi ngày ru rú ở cái xó xỉnh , thể thấy mấy ? Ếch đáy giếng!”
Giám sát quan: “......”
“Được .” Thẩm Mặc ngăn cô tiếp tục trêu chọc Giám sát quan, , “Chọn bài , nhanh ch.óng kết thúc trò chơi.”
Bạch Ấu Vi bĩu môi, đôi mắt liếc qua những lá bài trắng bàn, tùy tiện chọn một lá, mở :
【 Lời Thật Lòng: Kể một việc mà ngươi từng . 】
“Oa... Ai nha, thật chút sáng tạo nào.” Bạch Ấu Vi ghét bỏ .
Trên bàn ai lên tiếng.
Bạch Ấu Vi cũng thèm để ý, tự chống cằm suy tư.
“Sao lời nào? Trả lời ?” Giám sát quan hảo ý , “Ngươi thể lựa chọn hai Đại Mạo Hiểm để triệt tiêu Lời Thật Lòng .”
Bạch Ấu Vi liếc nó một cái: “Ngươi sợ vặt sạch hoa trong sân nhà ngươi ?”
“Nga?” Giám sát quan hỏi, “Ngươi ?”
“A...” Bạch Ấu Vi nhắm mắt , “Để nghĩ , chuyện quá nhiều, nhất thời nên kể chuyện nào đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-115-qua-khu-ac-doc-cua-bach-au-vi.html.]
Mọi : “......”
Thẩm Mặc: “Vậy kể chuyện nhất .”
Bạch Ấu Vi bất mãn trừng : “Chúng vẫn là một phe ?”
“Ừ.” Thẩm Mặc , “Cho nên chê.”
Bạch Ấu Vi lúc mới lộ nụ hài lòng, hào phóng : “Được , kể một chuyện ~”
“Khoảng chừng năm 14 tuổi... cũng thể là 13 tuổi, thời gian cụ thể nhớ rõ. Mẹ mời một tên bác sĩ gia đình đáng ghét, mỗi tuần hai tới cửa khám bệnh. bảo đuổi việc , kết quả đầu óc bệnh nha, khi đuổi việc tên , thanh toán một khoản tiền lớn cho ! Nói là bồi thường!
lúc tức điên! Sau đó , liền trộm dùng điện thoại của , gửi cho vài đoạn tin nhắn ám ——
‘Tiền chuyển cho nhận ? Em thể cho cuộc sống hơn, chỉ cần rời bỏ phụ nữ ’ ~
Lại gửi thư nặc danh tố cáo đến bệnh viện nơi tên bác sĩ gia đình đang tạm giữ chức ~
Sau đó thì náo nhiệt lắm nha. Vợ tên phát hiện tin nhắn, cho rằng chồng bao nuôi, ầm ĩ đến tận công ty , ngay cả phóng viên cũng chạy tới! Mẹ tốn công sức lớn mới dẹp yên chuyện .
Tiền tên bác sĩ gia đình lấy từ chỗ đều vợ cướp , giấy phép hành nghề y cũng thu hồi. Ngô, hoài nghi , nhưng bà chứng cứ. Đại khái chính là như .”
Bạch Ấu Vi nhớ chuyện cũ, thập phần cảm khái: “Hiện tại ngẫm , kỳ thật cũng tính là ? Rốt cuộc lúc còn trẻ, đổi là hiện tại, hẳn là thể hơn ~”
...
Chu Hiểu Phân nhịn : “Mới mười mấy tuổi, thể nghĩ phương pháp ác độc như để hãm hại khác? Người là bác sĩ cùng cô oán thù, còn cô nữa, cô lợi dụng cả ruột ? mười mấy tuổi giúp trong nhà việc, trẻ con thể nuông chiều, nếu sớm muộn cũng sinh hư.”
Bạch Ấu Vi ánh mắt lạnh lẽo liếc qua, một cái độ ấm.
“Ngô Lệ Lệ, cảm thấy đóa hoa mặt đất khá xinh , cô đưa cho một chút.”
Ngô Lệ Lệ hoảng sợ lắc đầu: “... dám nhặt.”
Bạch Ấu Vi : “Được a, nhặt thì bảo tẩn cô một trận.”
Thẩm Mặc: “......”
Ngô Lệ Lệ hai mắt rưng rưng cong lưng, run rẩy nhặt lên đóa hoa sàn nhà.
Chuẩn xác mà , là bưng lên, bởi vì đoạn cây xé đứt to như cái vòi voi, nụ hoa càng là một khối lớn, nặng trĩu trụy xuống.
Khi đưa qua, Thẩm Mặc duỗi tay ngăn .
Hắn đầu hỏi Bạch Ấu Vi: “Em cầm nổi ?”
Bạch Ấu Vi: “Sức lực của em lớn hơn nhiều nha.”
Thẩm Mặc nghĩ nghĩ, cô trút cục tức thì tuyệt đối bỏ qua, vì thế buông tay, trở .
Bạch Ấu Vi nắm lấy một đầu cây, nửa giây cũng chờ, trực tiếp ném thẳng mặt Chu Hiểu Phân!