Điều hiển nhiên là bình thường.
Nếu là ở thế giới hiện thực, một đóa hoa hái xuống như , ít nhất cũng thể duy trì hai ba tiếng đồng hồ chứ?
Thẩm Mặc sang đóa hoa sen của Bạch Ấu Vi.
Hoa sen vẫn còn nguyên vẹn, hoa hình cực đại mà no đủ, những giọt nước đọng cánh hoa trắng tuyết lăn tròn, lóe lên ánh sáng tinh oanh trong suốt.
Bạch Ấu Vi : “Bởi vì đủ thô.”
Thẩm Mặc: “...”
Bạch Ấu Vi chỉ chỉ cây hoa sen: “Chỗ càng thô to, càng thể cung cấp đủ chất dinh dưỡng cho hoa, hoa hình duy trì thời gian cũng càng dài. Bất quá cây thược d.ư.ợ.c cũng coi như tạm , chúng nhanh một chút, cắm bình là .”
Thẩm Mặc lúc mới nhớ tới, những chiếc bình hoa thủy tinh trong suốt bàn đều chứa nước.
Trong lòng khẽ động, hỏi Bạch Ấu Vi: “Em chọn hoa sen, là bởi vì sớm phát giác hoa ở nơi một khi hái xuống liền sẽ nhanh ch.óng khô héo?”
Bạch Ấu Vi: “Em cũng tiên tri ~ Người chọn hoa sen, là bởi vì đầu tiên nhận hoa đàn ông tặng chính là hoa sen, thích mới hái nha ~”
Thẩm Mặc: “...”
Lần giúp cô hái đài sen, xác thực thuận tay ngắt một đóa hoa sen mang về cho cô chơi.
Thẩm Mặc rũ mắt liếc Bạch Ấu Vi, nhàn nhạt : “Tâm thái của em càng ngày càng đấy.”
Ngày thường nghịch ngợm thì thôi , hiện tại ở trong trò chơi cũng dám cùng hươu vượn như .
Bạch Ấu Vi giơ đóa hoa sen lên , nửa khuôn mặt giấu cánh hoa, lộ một đôi mắt thanh triệt giảo hoạt.
Nàng : “Khi thấy nước trong bình hoa, em xác thật chút suy đoán tương tự. Rốt cuộc, hoa và táo khác biệt lớn. Táo để mấy ngày đều sẽ hỏng, nhưng hoa thì khác, đặc biệt là loại thảo nhỏ... Cúc dại, thảo, lai hương, mấy loại hái xuống vài phút liền sẽ héo rũ.”
Thẩm Mặc nhẹ nhàng gật đầu: “Cho nên em vẫn là .”
Không chỉ , hơn nữa còn nhắc nhở những khác.
Ý thức điểm , mày thể thấy mà nhíu .
Bạch Ấu Vi mẫn cảm nhận thấy , hỏi : “Anh sẽ đang trách em chứ?”
“Không .” Thẩm Mặc trả lời.
—— 18 đào thải 10 , loại quy tắc hiển nhiên tính chất đối kháng nhất định, Bạch Ấu Vi cần thiết thiện lương rộng lượng đến mức đem bí quyết thông quan cho .
Thẩm Mặc thật sự trách cô.
Hắn hiện tại sở dĩ cảm thấy vui, là bởi vì cảm giác tự do, trói buộc loại trò chơi bắt buộc khuất phục quy tắc đang ngày càng tăng lên.
“Anh trách em là nha.” Bạch Ấu Vi khinh phiêu phiêu , “Rốt cuộc em còn trẻ, đủ thành thục, sớm như liền ~”
Thẩm Mặc dừng bước, nhướng mày cô.
Là già ? Đây là cái "meme" gì nữa?
Bạch Ấu Vi thấy hiểu, giải thích : “Chính là thánh mẫu a, thiên hạ ~”
Thẩm Mặc: “...”
Bạch Ấu Vi: “Làm gì em như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-102-vui-suong-chi-nguyen.html.]
Thẩm Mặc: “Không gì, chỉ là cảm thấy em hẳn là vui sướng .”
Vui sướng đến mức lúc nào cũng tìm trò vui.
Bạch Ấu Vi tủm tỉm : “Bởi vì em tìm nguồn vui sướng a ~”
Thẩm Mặc lạnh lùng chằm chằm cô một cái, thu hồi tầm mắt, cầm hoa thược d.ư.ợ.c tiếp tục về phía , trả lời: “Kiềm chế chút , coi chừng biến thành nguồn thống khổ đấy.”
Bạch Ấu Vi xung quanh .
Sao thể thống khổ chứ?... Trò chơi như thế , cho dù chơi thêm một trăm cũng sẽ chán. Ít nhất đối với cô mà , thật sự vui sướng hơn thế giới hiện thực quá nhiều...
【 Tiểu kịch trường 】
Thẩm Mặc: Ta g.i.ế.c c.h.ế.t cái trò chơi !
Trò chơi: Đừng mà! Ta là nguồn vui sướng của cô !
Bạch Ấu Vi: đúng ! Anh g.i.ế.c nó em liền thể vui sướng!
Thẩm Mặc: ...
Lệ thường trầm mặc ba giây.
Thẩm Mặc: Ta ở đây cái càng vui sướng hơn...
(Nói còn dứt lời nữ chủ ôm lấy)
Trò chơi: Hu hu hu hu!
Khi trở sườn núi nhỏ, Giám Sát Quan đang nhàn nhã hưởng dụng chiều.
Không từ một chiếc bàn tròn nhỏ màu trắng, bên bày bộ cụ kiểu Anh tinh xảo cùng tháp bánh ngọt ba tầng mạ vàng. Tầng thứ nhất là sandwich mặn, tầng thứ hai là bánh Scone ăn kèm bơ và mứt dâu tây, tầng thứ ba là những chiếc bánh kem nhỏ xinh .
Một sinh vật phi nhân loại, cư nhiên am hiểu sâu sắc tập tục của loài , hơn nữa còn say mê trong đó.
Nó thấy Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi trở về, mang vẻ kinh ngạc đặt tách xuống, đó nho nhã lễ độ dậy.
“Xem hai vị chọn xong hoa, việc nhanh hơn nhiều so với thời gian dự tính.” Nó cúi đầu cổ tay, chẳng sợ nơi đó căn bản đồng hồ, “Ngô... Các ngươi chỉ dùng 45 phút, đến một giờ.”
Giám Sát Quan xong, ánh mắt hoài nghi hai bọn họ, hỏi: “Các ngươi xác định chọn đóa hoa ?”
Chillllllll girl !
Thẩm Mặc phiền mấy thứ trong trò chơi , tiếp lời nó, trực tiếp hỏi: “Hiện tại thể cắm bình hoa ?”
Giám Sát Quan sững sờ: “... Đương nhiên thể.”
Thẩm Mặc đem thược d.ư.ợ.c cắm một trong những chiếc bình hoa, giúp Bạch Ấu Vi cắm hoa sen .
Ánh mắt Giám Sát Quan lưu luyến giữa hai , mang theo vẻ tò mò.
Nó đến mặt Bạch Ấu Vi, cố ý bắt chuyện: “Vị tiểu thư đáng yêu , hoa của ngươi thật xinh , xem đối với trận tỷ thí , ngươi nắm chắc phần thắng, ?”
Bạch Ấu Vi tủm tỉm : “Không a, cảm thấy hoa mẫu đơn của càng xinh hơn, mẫu đơn chính là vua của các loài hoa mà.”
Thẩm Mặc: “...”
Giám Sát Quan nheo mắt, đ.á.n.h giá đóa hoa Thẩm Mặc mang về, “Ngô... Tiểu thư, ngươi hẳn là nhầm . Mẫu đơn là thực vật gỗ, còn đóa hoa hiển nhiên là thực vật thảo. Hoa văn tròn trịa, hình to mà nặng, màu sắc phấn nhuận tinh tế, cánh chất nhu hòa, kiều nộn, đây là giống thược d.ư.ợ.c lai tạo từ một trăm năm .”