Hôm nay Tiêu Vũ đã bị biếm chức chưa? - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-05-08 15:10:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Xuyên thở dài: "Vẫn luôn buồn bã ở trung viện, hề bước khỏi Thận Tư đường nửa bước."

Tiêu Vũ bước chân càng thêm vội vã, cuối cùng khi bước Thận Tư đường, Tiêu Vũ nhớ tới thi hội trở về, nương t.ử khoác một chiếc áo khoác màu đỏ thạch lựu hiên nhà, gương mặt tươi ...

Hình ảnh đó vẫn phai nhòa trong tâm trí thì gian chính ốc trống nơi tiền viện hiện mắt Tiêu Vũ.

Bước chân Tiêu Vũ rõ ràng khựng một nhịp.

Thanh Xuyên thấy , phu nhân giải thích: "Phu nhân lẽ vì lo lắng quá độ mà tổn hại thể..."

Nếu nương t.ử bình an vô sự, Tiêu Vũ sẽ tắm rửa mới tới gần đoàn tụ với nương t.ử, nhưng nương t.ử bệnh, Tiêu Vũ liền trực tiếp tới trung viện.

Bình An cùng bốn vị đại nha đang đợi trong viện, thấy Tam công t.ử c.h.ế.t sống , mấy ai cũng vui mừng nhưng tránh khỏi bất an, bởi vì phản ứng của phu nhân thực sự quá đỗi kỳ lạ.

Tiêu Vũ miễn lễ cho các nàng, khi vén rèm bước đông thứ gian, thấy nương t.ử đang ngay ngắn chiếc ghế phía bắc. Tiết trời xuân ấm, nương t.ử vận một bộ nhu váy màu sắc thanh đạm, khi nàng ngước mắt sang, thần sắc nhàn nhạt, ưu cũng hỷ, nhưng ngay đó Tiêu Vũ nhận nương t.ử gầy , khuôn mặt còn đầy đặn như , trắng trẻo nhưng thiếu sắc hồng hào tươi tắn.

"Là , khiến phu nhân lo lắng ." Tiêu Vũ bước tới, định nắm lấy tay nương t.ử.

La Phù tránh , ngước mắt một cái, rũ mắt xuống đáp: "Mẫu còn sợ hơn cả khi gặp chuyện, thế nào, hoàng thượng miễn tội cho ?"

Tiêu Vũ cảm nhận sự lạnh nhạt của nương t.ử, đây là đang giận dỗi .

Về việc , Tiêu Vũ thấu hiểu, giống như cũng hiểu cơn giận dữ của phụ .

"Phải, hoàng thượng xá tội cho , liên lụy nàng chịu kinh hãi, xin phu nhân hãy thứ ." Tiêu Vũ lùi hai bước, trịnh trọng cúi tạ với nương t.ử.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nhìn cái cúi hành lễ chút sai sót của , La Phù nhếch môi: "Không tội là , cũng chịu khổ nhiều , mau tắm rửa chỉnh đốn ."

Nói xong, nàng dậy nội thất.

Tiêu Vũ chôn chân tại chỗ, đợi cho rèm nội thất còn lay động, bộ y phục bảy ngày , đành về tiền viện tắm rửa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-tieu-vu-da-bi-biem-chuc-chua/chuong-71.html.]

Sau khi kỳ cọ sạch sẽ , bộ cẩm bào sạch sẽ, Tiêu Vũ tới bên cạnh nương t.ử, thế nhưng nương t.ử vẫn giữ dáng vẻ lạnh nhạt xa cách đó, tạ thì nàng đáp trách, quan tâm thì nàng , chịu thốt thêm một chữ nào, tình phu thê thậm chí còn trở nên xa lạ hơn cả lúc thành .

Sau khi hoàng hôn buông xuống, đại ca nhị ca đều về, hai vợ chồng cùng tới chính viện ăn tiệc đoàn viên, La Phù cũng chỉ lẳng lặng lắng , ít khi lên tiếng.

Tiêu Lân hỏi: "Hoàng thượng dặn dò gì , bài thi điện thí của còn tính ?"

Tiêu Vũ đáp " ", và nhận nương t.ử đối với vấn đề quan trọng như ngó lơ, chút để tâm.

Lúc Tiêu Vũ mới nhận , sự tức giận của nương t.ử lẽ đơn giản như tưởng.

Cơm nước xong xuôi, Tiêu Vũ cùng nương t.ử im lặng trở về Thận Tư đường, nương t.ử men theo du lang về phía trung viện, Tiêu Vũ theo bản năng theo .

Sắp rẽ qua khúc quanh, La Phù dừng bước, nghiêng đầu với nam t.ử phía : "Ta thấy khỏe, ngủ ở phía ."

Tiêu Vũ nắm lấy cổ tay nàng, ân cần hỏi: "Nàng khỏe chỗ nào? Để cho mời lang trung, đừng cố quá."

La Phù lắc đầu, đẩy tay : "Nhìn thấy thấy sợ, sợ ban đêm mộng c.h.ặ.t đ.ầ.u giống như , cho nên gần đây hãy ngủ riêng ."

Tiêu Vũ c.h.ế.t lặng, đợi đến khi định thần , bóng dáng nương t.ử biến mất khúc quanh, chỉ còn tiếng bước chân xa dần.

Chương 25

Khi Tiêu Vũ còn giam trong đại lao, La Phù đêm nào yên giấc, bởi nàng tránh khỏi việc nghĩ đến đủ loại tình huống tồi tệ hoặc may mắn đến nỗi tệ. Giờ đây Tiêu Vũ về, giống như một trận gió thổi bay những suy tư rối bời cần thiết, căng cứng quá lâu giờ chợt thả lỏng, chạm giường liền chìm sâu giấc ngủ.

Tiền viện, Tiêu Vũ trằn trọc khó ngủ.

Thật trong lao ngục cũng chẳng ngủ đêm nào ngon lành, những lời trả lời Vĩnh Thành đế đều là lời thực lòng, tấm chiếu cỏ ẩm thấp trong góc khuất thấy ánh mặt trời lạnh nhớp nháp, dù Tiêu Vũ cuộn c.h.ặ.t ngoại bào vẫn luôn cái lạnh đ.á.n.h thức. Tỉnh , Tiêu Vũ hoài niệm chiếc chăn bông ấm áp trong nhà, nhớ tới nương t.ử luôn thích rúc mà ngủ, cảm giác nhỏ nhắn mềm mại.

Lúc bài văn đó trong điện thí, Tiêu Vũ chuẩn sẵn tâm lý cho việc hỏi tội, lưu đày, thậm chí là c.h.ặ.t đ.ầ.u, chuẩn sẵn cả việc biệt ly với gia đình. Hoàng thượng lúc hiền minh thì nhiều hơn, chắc sẽ trút giận lên cả nhà họ Tiêu, Tiêu Vũ quá lo cho sự an nguy của nhà, cha tẩu chăm lo, qua thời gian sẽ hồi phục thôi. Duy chỉ nương t.ử, vui vẻ gả tới, chỉ mới sống cùng năm tháng ân ái...

Mấy ngày đó Tiêu Vũ nghĩ nhiều nhất chính là nương t.ử, nghĩ nếu như về , nương t.ử sẽ thế nào.

Lấy nước mắt rửa mặt, tuổi còn trẻ mà cô quạnh thủ tiết suốt cả đời vì , một thời gian đau lòng sẽ rời khỏi Hầu phủ?

Loading...