Tiêu Vũ gật đầu, thẳng xuống ngự giai ngai vàng, chậm rãi : "Hôm thần nhận công văn của Hứa Xung, tri huyện Dĩ huyện thuộc Đan Dương quận, Dương Châu, xin phép trích năm mươi lạng bạc từ huyện khố để tu bổ mái nhà, bàn ghế cửa sổ hư hỏng trong nha môn. Năm mươi lạng nhiều, nhưng thần kiểm tra sử dụng bạc của huyện khố Dĩ huyện những năm thì phát hiện, năm Vĩnh Thành thứ ba mươi lăm, vị tri huyện nhậm chức lúc đó từng ghi chép tu sửa nha môn. Vì , thần xin tấu Hoàng thượng phái quan viên đến Dĩ huyện tuần tra xem nha môn của họ liệu thật sự rách nát đến mức sửa chữa, là Hứa Xung quốc khố sung túc nên triều đình sẽ tính toán việc y lạm dụng năm mươi lạng bạc, giả báo hư hỏng để mưu lợi riêng."
Đám đại thần tin tức linh thông nhất, Hàm Bình Đế chuẩn tiêu bao nhiêu bạc để đại tu Tây Uyển hành cung: "..."
Các đại thần đều ý châm chọc của Tiêu Vũ, Hàm Bình Đế điều động hàng triệu lạng bạc từ quốc khố càng , nổi giận đùng đùng: "Tiêu Vũ to gan, ngươi rõ ràng đang mượn Hứa Xung để chỉ trích trẫm nên lạm dụng quốc khố!"
Tiêu Vũ khom : "Thần dám, thần chỉ đang nghi ngờ liệu nha môn Dĩ huyện thật sự cần tu sửa ."
Hàm Bình Đế: "Là thì ? Chỉ là năm mươi lạng thôi, tri huyện là phụ mẫu quan của triều đình bổ nhiệm để cai quản địa phương. Nếu nha môn rách rưới thì uy nghiêm quan phủ thể hiện ở ? Chẳng lẽ bách tính địa phương cho rằng triều đình nghèo đến mức ngay cả tiền tu sửa nha môn của tri huyện cũng cấp nổi ?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Vũ: "Nếu Hoàng thượng tri huyện là phụ mẫu quan cai quản địa phương, Hoàng thượng từng thấy cha nào mặc hoa phục ở nhà , để con cái áo đủ che , cơm đủ ăn, nhà che nổi gió ?"
Hàm Bình Đế: "..."
Tiêu Vũ ngẩng đầu, thẳng Hàm Bình Đế: "Thần trong dân gian từng thấy cha như . Thần chỉ thấy từng hộ bình dân bách tính thắt lưng buộc bụng, áo rách thì vá víu mặc tiếp, mái nhà thủng thì bôi bùn lấp cỏ tranh mà dùng suốt mấy chục năm. Nếu cha thể tiết kiệm tiền bạc, khi con cái thành xây dựng thêm một hai gian phòng để giúp chúng an cư lập nghiệp, con cái tất sẽ vui mừng hiếu thuận. Nếu cha bần hàn thể giúp đỡ, con cái thể oán hoặc hiếu, nhưng nếu cha tiền mà chỉ dùng cho bản , keo kiệt giúp đỡ con cái, con cái tất sẽ tâm hoài oán hận."
"Khu vực Đan Dương quận lắm núi, từ Bắc phạt thứ hai của Tiên đế dân nạn, dân trốn quân dịch mang theo gia đình lánh thâm sơn trở thành lưu dân. Khi mưa thuận gió hòa, lưu dân khai khẩn đất canh tác trong núi, thu hoạch đều tự dùng nộp thuế cho quan phủ. Khi gặp năm mất mùa, lưu dân tụ tập tráng đinh xuống núi cướp bóc lương dân. Sau đó dù Tiên đế hạ chỉ chiêu an sơn phỉ, nhưng trong rừng sâu núi thẳm vùng Tây Nam, Đông Nam vẫn lưu dân tụ tập chịu xuống núi. Năm Hứa Xung từng báo cáo lưu dân cướp bóc ở đó, xin cấp tám trăm lạng bạc để tiễu phỉ, cuối cùng công mà về."
"Hoàng thượng, Dĩ huyện vốn những bình dân thắt lưng buộc bụng mặc áo vá, ở nhà lụp xụp, cả lưu dân bôn ba ngoài núi khó no đủ. Nếu huyện khố Dĩ huyện sung túc, Hứa Xung nên nghĩ kế giàu cho dân, an định cho dân, chứ thường xuyên tu sửa nha môn cho hoa lệ uy nghiêm để khoe giàu với dân. Một huyện giàu mà dân nghèo, dân sẽ oán tri huyện coi thường nỗi khổ của họ. Một nước giàu mà dân nghèo, bách tính cả thiên hạ lẽ nào thương cảm cho quốc quân xót thương con dân của ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-tieu-vu-da-bi-biem-chuc-chua/chuong-238.html.]
Nói xong câu , Tiêu Vũ thêm gì nữa, nhưng thanh âm rõ ràng mạnh mẽ của y vẫn vang vọng trong đại điện.
Hàm Bình Đế rơi trầm mặc.
Lúc , Hộ Bộ Thượng Thư Cố Hy bước , phụ họa: "Hoàng thượng, lời Tiêu Vũ đúng. Hiện nay quốc khố tuy sung túc nhưng chín châu vẫn còn những khó khăn dân sinh cấp bách cần giải quyết, phương Bắc còn Ân quốc diệt, hai Hồ đang rình rập nam hạ. Chỉ khi nào thiên hạ bách tính đều no đủ thái bình mà quốc khố vẫn sung túc, đó mới là cảnh quốc phú dân cường, thịnh thế thực sự ạ."
Tiết Sưởng, Liễu Bảo Tu: "..."
Không đợi hai vị Tướng mặt bày tỏ, Ngự Sử Đại Phu Phạm Yển, Hình Bộ Thượng Thư Trâu Đống cùng các văn thần, thậm chí cả Quốc cữu Cao Côn, Định Quốc Công Lý Nguy đều bày tỏ tán thưởng đối với những lời Tiêu Vũ .
Mà cả khi họ bày tỏ, cơn giận mặt Hàm Bình Đế dần tan biến. Cuối cùng, ngài Tiêu Vũ : "Trị một huyện như trị một nước, yêu dân một huyện cũng nên như yêu dân một nước. Trẫm cảm ơn bài học Tiêu Vũ dạy cho trẫm hôm nay. Nếu Tiêu Vũ, trẫm suýt nữa lạnh lòng bách tính chín châu . Từ Liễm, việc tu sửa Tây Uyển dừng ở đây, cần nhắc nữa."
Đế vương chịu chấp nhận lời can gián thẳng thắn của bề là mỹ đức, nhưng bề thể để đế vương lấy một nơi du ngoạn thưởng cảnh chứ?
Bao gồm cả Tiêu Vũ, văn võ bá quan đều vội vàng chân thành tha thiết khuyên Hàm Bình Đế tu sửa Tây Uyển.
Cuối cùng, Hàm Bình Đế lệnh cho Công Bộ tu sửa Tây Uyển theo bản đồ đầu tiên do Từ Liễm vẽ, kinh phí dự toán đến hai mươi vạn lạng.
Chương 96