“Hơi nóng phả l.ồ.ng ng-ực Giang Đồ, khiến sự khô nóng mà Giang Đồ kìm nén suốt nửa đêm một nữa nhanh ch.óng lan tỏa.”
Nhịp thở của Giang Đồ nặng nề thêm vài phần, lật một cái đè Minh Châu xuống , nụ hôn theo đó rơi xuống.
Động tác liền mạch, nhanh đến mức Minh Châu thậm chí còn kịp phản ứng hôn đến mức ý loạn tình mê, vô thức giơ tay ôm lấy eo , theo sự dẫn dắt của , từng bước tiến sâu.
lúc hai đang nồng nhiệt như lửa đến thời điểm mấu chốt, cửa phòng Phương Thư Ngọc mở , ngay đó là từng tiếng bước chân truyền đến.
Phương Thư Ngọc hạ thấp giọng:
“Nhỏ tiếng chút, ông bà vẫn còn đang nghỉ ngơi đấy."
Minh Châu vô thức bịt miệng , chậm nhịp thở, nghĩ rằng đến giây phút cuối cùng nên gian nữa.
Giang Đồ để cho giường phát tiếng cọt kẹt, dứt khoát bế Minh Châu xuống mặt đất.
Lúc trong sân truyền đến tiếng của Phán Phán, hai cũng kết thúc trận chiến “tăng thêm" sáng sớm tinh mơ .
Minh Châu mệt lử lưng về phía Giang Đồ, quỳ chiếc ghế gỗ ngô đồng, c-ơ th-ể mệt mỏi treo nửa lên lưng ghế, đầu lười biếng liếc một cái:
“Sáng sớm tinh mơ, ông xã nhà ai mà nhiệt tình thế ."
Giang Đồ mỉm bế ngang Minh Châu lên, đặt cô lên giường nhét trong chăn:
“Không sáng sớm, mà là nhiệt tình từ đêm qua ."
Minh Châu nghĩ đến cảm giác phía chọc khi ngủ tối qua, nín , hóa vị đại ca là vì giường quá chật, nhịn cả một đêm quá khổ sở nên mới đưa bọn trẻ về phòng .
Thật là... cạn lời với luôn.
Giang Đồ ở nhà đến tận giữa trưa mới ngoài, nhưng chỉ nửa tiếng .
Lúc bước cửa, Minh Châu đang dạy bọn trẻ chơi trò chơi đan dây để rèn luyện sự linh hoạt của đôi tay.
Anh bên cạnh chờ cô kiên nhẫn dạy xong mới ghé tai nhỏ bảo Minh Châu ngoài với một chuyến.
Minh Châu thắc mắc một cái:
“Có chuyện gì ?"
“Chẳng em tìm đàn ông ?"
Minh Châu thấy lời , mắt mở to thêm vài phần, lời ... kỳ quặc quá , nhưng cô nhanh ch.óng phản ứng :
“Trai á?"
Giang Đồ gật đầu.
Minh Châu phì :
“Đại ca ơi, chuyện thể cho rõ ràng mạch lạc chút ?
Người còn tưởng em thiếu đàn ông đến mức nào đấy."
Cô dậy xoa đầu Tưởng Tưởng:
“Đại ca nhỏ, con chơi cùng em út một lát , để hai bên cạnh giám sát."
Phán Phán thắc mắc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-648.html.]
“Mẹ ơi, giám sát là gì ạ?"
“Chính là...
để hai con xem con và cả bước nào sai ."
Phán Phán lập tức giơ tay nhỏ lên:
“Vậy con cũng giám sát."
Minh Châu thản nhiên xoa đầu Phán Phán:
“Ngoan, con đợi học hãy giám sát cũng muộn."
“Vậy tại hai thể giám sát ngay bây giờ?"
“Bởi vì hai con mà, nó học đấy."
Đẳng Đẳng ngạc nhiên ngước mắt Minh Châu, là nhóc học ?
Phán Phán bĩu môi:
“Con tin."
Minh Châu dứt khoát luồn sợi dây mảnh hai bàn tay, đưa đến mặt Đẳng Đẳng:
“Nào, hai nhỏ, chơi ."
Bàn tay nhỏ bé của Đẳng Đẳng, các khớp tay rõ ràng, hai ngón út linh hoạt móc sợi dây giữa hai tay Minh Châu kéo đan xen, luồn xuống một cái, quấn một vòng, xong .
Minh Châu theo sát phía , hai qua vài , thuận lợi thành cả quá trình.
Cô cúi mỉm Phán Phán:
“Giờ thì tin ?"
Phán Phán lúc còn gì để nữa, chỉ thầm cảm thán trong lòng, hai thật lợi hại nha, nhóc nãy còn hiểu nữa là.
Minh Châu chào Phương Thư Ngọc một tiếng, nhờ bà trông trẻ, còn thì cùng Giang Đồ ngoài.
Trên đường , Giang Đồ hỏi:
“Vừa nãy em mới dạy xong, chắc chắn là Đẳng Đẳng học ?"
“Dễ phân biệt lắm mà, Đẳng Đẳng xem xong, trong mắt hiện lên một vẻ khinh khỉnh như kiểu trò quá trẻ con , còn hai đứa thì một đứa trong mắt hiện lên vẻ mơ hồ bán tín bán nghi, một đứa trong mắt hiện lên vẻ ngu ngơ trong sáng."
Cô xong liền vỗ hai tay :
“Em thấy Đẳng Đẳng nhà nếu dạy dỗ , tương lai chắc chắn sẽ trở thành nhân tài triển vọng lớn lao cho đất nước đấy.
Đội trưởng Giang, tất cả trông cậy , nỗ lực lên nhé."
“Nhất định phụ sự kỳ vọng của tổ chức."
Minh Châu khẽ một tiếng.
Hai chuyện tới một sân bóng rổ trong nhà cách khu nhà quân nhân một bức tường.
Nơi hẻo lánh đón ánh mặt trời nên bình thường trong khu thích đường vòng tới đây, ngoài khu nơi mở cửa cho công chúng nên dẫn đến việc luôn ít .
Minh Châu vốn tưởng Giang Đồ hẹn trai tới đây để kiểm chứng xem đủ trai , nhưng khi cô bước cửa lớn, thấy trận thế bên trong... giật !