“Tuy nhiên sự thật chứng minh, một lo lắng là dư thừa.”
Người t.ử tế khác vật gì đó chọc lẽ ngủ , nhưng cô là “ t.ử tế" thì ngủ .
Cô ôm Đẳng Đẳng, lúc thì sờ mặt Tưởng Tưởng, lúc sờ mặt Phán Phán, tâm trạng cực kỳ , chẳng mấy chốc phớt lờ cái thứ lưng mà ngủ khò khò, còn ngủ ngon nữa.
Ngược là Giang Đồ... thương ấm áp trong lòng cho bồn chồn ngủ .
C-ơ th-ể cô gái nhỏ chỉ thơm mềm mại mà còn nóng.
Trước đây khi ôm cái lò sưởi nhỏ mà thơm đến mức ngủ , còn thể lật , thẳng, né tránh một chút để cho chút thời gian bình tâm .
hôm nay thì , giường quá chật, cứ gắng gượng thế thì chắc phát điên mất.
Nghe tiếng thở đều đặn của một lớn ba nhỏ mặt, và thỉnh thoảng tiếng mớ “ngôn ngữ ngoài hành tinh" của Phán Phán, Giang Đồ dứt khoát dậy.
Không , tay thôi.
Minh Châu ngủ một giấc đến tận khi trời sáng rực, lúc ý thức tỉnh táo , cô vẫn đang trong vòng tay quen thuộc .
Tay cô vô thức sờ về phía một chút, nhưng sờ thấy cục bột nhỏ mềm mại như dự tính.
Cô bỗng mở choàng mắt, phát hiện lúc đang thênh thang ở giữa giường, bọn trẻ biến mất .
Cô thắc mắc chống nửa dậy, về phía cuối giường, trống ?
Bàn tay to của Giang Đồ vẫn ôm lấy vùng eo bụng Minh Châu, cảm nhận Minh Châu dậy, siết c.h.ặ.t lực cánh tay, kéo Minh Châu trở lòng , ôm c.h.ặ.t.
Minh Châu gối lên cánh tay rắn chắc của , ngước đầu :
“Ông xã, các con ?"
Giang Đồ mở mắt cô, đáy mắt một mảnh thanh minh, nghĩ chắc hẳn là tỉnh một lúc nhưng ngủ dậy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-647.html.]
“Quẳng về phòng ."
Minh Châu chẳng ngờ ngủ say như , đây cô ngủ say thế , ở bên cạnh Giang Đồ, tính cảnh giác đều đem cho ch.ó ăn hết nhỉ?
“Sao quẳng...
đưa về ?"
Giang Đồ thản nhiên:
“Sợ chúng nó tỉnh dậy thấy ngủ bên cạnh em thì sẽ kiêu ngạo."
Minh Châu:
...
Giang Đồ tiếp tục:
“Trẻ con thiên tính đều thích quấn lấy , ngủ cùng em đầu tiên chắc chắn sẽ còn ngủ tiếp.
Ban ngày chúng nó chiếm lấy em , buổi tối dù thế nào cũng đến lượt chứ.
Hơn nữa, chúng nó ba tuổi chứ ba tháng, nên độc lập là ."
Thật là vô lý mà, cô nên thế nào với vị phụ rằng con của họ mới ba tuổi chứ mười ba tuổi, cũng ba mươi tuổi đây?
Giang Đồ thản nhiên ôm Minh Châu lòng sâu thêm một chút:
“Vẫn đến sáu giờ, ngủ thêm lát nữa ."
Minh Châu vùi mặt l.ồ.ng ng-ực nhẵn nhụi của Giang Đồ, sự trẻ con của cho khúc khích thôi.
Người thể tính toán với chính con đến mức , đội trưởng Giang nhà cô tuyệt đối là phiên bản độc nhất vô nhị đời .