“Năm đó, ông về nước tìm trong nước, nhưng đúng lúc cải cách, căn bản liên lạc với trong nước.”
Sau đó ông qua đời vì bệnh ở nước ngoài, mãi cho đến khi ch-ết vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y nhà, là về nhà.
Sau khi ông nội qua đời vài năm thì chính sách trong nước mở cửa, cha khi định việc kinh doanh ở nước ngoài, chọn đưa cả gia đình về nước, phát hiện lúc đó chính là thời cơ để ăn, nên cũng mượn cơ hội mà ở trong nước luôn.
……
Minh Châu trò chuyện với bà cụ lâu, lâu, từ mối quan hệ giữa và gia đình nguyên chủ những năm 70, cho đến khi cô về quá khứ xảy một loạt chuyện, thậm chí còn cả một nghi ngờ của cô.
Khi bước khỏi phòng khách, màn đêm bên ngoài buông xuống, khu sân vườn tối om bật đèn, chỉ nhờ ánh đèn đường bên ngoài sân mà lờ mờ thấy một đường nét.
Bà cụ tiễn cô đến hiên nhà thì dừng bước.
Minh Châu cũng dừng chân, đầu bà:
“Vậy... đây.”
Bà cụ cô hồi lâu:
“Con đường dễ , nên gì nữa, bởi vì cũng chắc chắn rằng nếu thực sự cưỡng ép giữ cô đây, cô hối hận giống như ...”
“Sẽ hối hận, chỉ hối hận mà còn sẽ u uất mà ch-ết, cả đời cũng sẽ bao giờ vui vẻ nữa.”
Bà cụ thở dài:
“Chúng dường như... trời sinh là những ngang ngạnh như .”
Minh Châu mím môi:
“ , cho nên dù luân hồi bao nhiêu chăng nữa, chỉ cần chúng đều là Minh Châu thì đều sẽ đưa quyết định giống .”
Bà cụ bất lực mỉm , cuối cùng ngước ánh mắt kiên định Minh Châu:
“ mất Giang Đồ của , nhưng hy vọng cô thể cứu , hy vọng từ chỗ cô thể đổi kết cục thuộc về Minh Châu và Giang Đồ, là một đến thế, nên... rơi kết cục như .”
“ nhất định sẽ dốc hết sức để đổi kết cục của Giang Đồ.”
Hai mỉm , Minh Châu sải bước chân lớn, rời khỏi khu tứ hợp viện vốn dĩ hề Giang Đồ ở hậu thế .
Cô tìm Giang Đồ của chính .
Đi đến cửa, Minh Khải vốn đang bên bậc thềm vội vàng bật dậy đến bên cạnh cô, Minh Phác đang tựa lưng tường cũng đầu về phía cô.
Minh Khải tính tình nóng nảy, hỏi:
“Thế nào Chu Chu, thể hết hy vọng ?”
Minh Châu mỉm :
“Anh cả, hai, chúng về nhà thôi, em gặp cha .”
Trong lòng Minh Khải bỗng nhiên một dự cảm mấy lành.
Minh Phác thì im lặng gật đầu:
“Đi thôi, đặt vé đường .”
Ba còn trầm mặc như lúc mới đến, Minh Châu ở giữa hai , một tay nắm lấy tay Minh Phác, một tay khoác lấy cánh tay Minh Khải, đầu tựa vai cả.
Minh Khải càng bất an hơn:
“Chu Chu, rốt cuộc bà cụ đó gì với em thế?”
“Nói bảo em theo hai nước ngoài, đừng nữa.”
Minh Khải gật đầu:
“Vậy em trả lời thế nào?”
Minh Châu , vẻ mặt bình tĩnh:
“Vương Khải, im lặng một lát để em tựa đầu một chút , chuyện gì về đến nhà hãy .”
Minh Khải liếc mắt Minh Phác, hai , ánh mắt đều chút trầm xuống.
Về đến nhà ở Thanh Đảo mười giờ tối .
Vì cả ba đều ăn gì nên Vương Nam Ý đích xuống bếp, chuẩn ít món ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-567.html.]
Cả gia đình quây quần bên bàn ăn, mặt Minh Châu còn vẻ ch-ết ch.óc như lúc rời khỏi đây nữa.
Điều trái càng khiến nhà cảm thấy yên tâm hơn.
Minh Châu ăn khen tay nghề nấu nướng của siêu đỉnh, cảm thấy món ăn nấu là món ngon nhất đời .
Minh Khải thực sự nhịn tính khí, dứt khoát đặt đũa xuống, đầu Minh Châu, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn với thường ngày:
“Chu Chu, rốt cuộc em chuyện gì với bà cụ đó?
Tại khi khỏi nhà bà , em biểu hiện lạ thường như ?”
Minh Châu nuốt viên thịt bò trong miệng xuống, cũng đặt đũa xuống, lượt từng trong gia đình, cuối cùng chậm rãi lên tiếng:
“Cha, , cả, hai, con xin , con thể .”
Minh Khải cau mày:
“Cái gì gọi là thể ?”
“Con thể cùng nước ngoài định cư , dọn dẹp xong thì cứ theo kế hoạch ban đầu mà nước ngoài , con... về bên cạnh Giang Đồ.”
Chương 491 Không giữ thì hãy để con bé
“Em cái gì cơ?”
Giọng Minh Khải cao lên vài phần:
“Giang Đồ ch-ết , em đang nhăng cuội gì thế!”
“Giang Đồ của thời đại quả thực còn nữa, nhưng mà Giang Đồ của năm 77 vẫn còn.”
“Minh Châu!”
Minh Khải đ-ập bàn một cái, trong lòng hừng hực lửa giận:
“Em thể đừng phát điên nữa ?
Năm 77?
Đó là nơi mà em về là thể về ?
Lúc đó em hôn mê, lẽ ý thức quả thực theo phụ nữ cùng tên cùng họ với em ở thời đại đó một cách kỳ lạ, nhưng em về , đây mới là nhà của em!”
Minh Châu cả vốn dĩ từng nổi giận với , lúc tức giận đến mức đ-ập bàn với , cô vô cùng hiểu rõ rằng cả là nỡ xa cô.
Nếu thể vẹn cả đôi đường, cô cũng rời xa những yêu thương chiều chuộng từ nhỏ đến lớn.
mà... cô chỉ thể chọn một trong hai thôi.
“Con tìm cách về .”
Khuôn mặt Minh Khải tối sầm ngay lập tức, đầu cha :
“Cha, , hai mau em , em thực sự điên !”
Vương Nam Ý Minh Châu, hốc mắt đỏ rực.
Minh Hải Châu cũng đau lòng đến mức nên lời.
Trái , Minh Phác đang kìm nén cảm xúc, cực kỳ bình tĩnh hỏi:
“Em em tìm nghĩa là gì ?”
Minh Châu đỏ hoe mắt, gật đầu.
“Cho nên em định bỏ rơi chúng ?”
“Không hai, em bỏ rơi...”
Minh Châu thoáng hoảng hốt, nhưng chậm rãi cúi gằm đầu xuống, đúng là bỏ rơi mà.
Cô rời khỏi nơi , chọn Giang Đồ và các con, chính là...
bỏ rơi nhà.
Cô im lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi mở lời:
“Cha, , cả, hai, con thể ở đây bầu bạn với cả đời, nhưng con cả đời cũng thể vui vẻ nữa, bởi vì con rõ rằng một đàn ông đang đợi con ở một gian khác, con các con của con còn nữa.”