Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 566

Cập nhật lúc: 2026-04-03 20:49:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đáy mắt bà cụ cũng sương mù.”

 

Tim Minh Châu “hẫng" một nhịp, cô độc... cả đời?

 

một nữa bức ảnh thờ của Giang Đồ, Giang Đồ vẫn là dáng vẻ của hơn bốn mươi năm , thích chụp ảnh, nhưng đến mức hơn bốn mươi năm mà một bức ảnh cũng để , tại dùng bức ảnh ảnh thờ?

 

Lẽ nào là bởi vì...

 

Trái tim cô giằng xé đau nhói, giọng lập tức khản đặc vài phần:

 

“Anh mới trong vài năm gần đây, mà là...

 

từ lâu đây ?

 

Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

Bà cụ thở dài, cuối cùng cũng mở khóa vân tay của phòng khách.

 

Sau khi hai phòng, bà đến ảnh thờ của Giang Đồ, thắp nén nhang, mới đến xuống chiếc sập mềm.

 

Bởi vì chỗ bà cụ chính là vị trí mà Minh Châu nhất, cô bèn đến phía bên của chiếc sập, đó là chỗ mà Giang Đồ thường nhất.

 

Bà cụ bức ảnh thờ của Giang Đồ, bắt đầu lên tiếng:

 

“Giang Đồ hy sinh mùa thu năm 81.”

 

Tim Minh Châu chùng xuống, năm 81 ?

 

Vậy chẳng Giang Đồ mới ... ba mươi hai tuổi?

 

“Sao thể như ?”

 

Bà cụ thở dài:

 

“Trước khi về, chuyện , cũng chính vì mới dốc hết sức về, đổi vận mệnh của Giang Đồ, ngăn cản c-ái ch-ết của , cùng hết cuộc đời, thực hiện ước mơ cùng qua dòng sông thời gian, ngắm cảnh thái bình thịnh thế mắt, nhưng mà...”

 

Bà cụ rơi lệ:

 

cẩn thận nỗ lực đề phòng, nhưng cuối cùng vẫn giống như Minh Châu lúc về già trong dòng thời gian của ... thất bại .

 

mất Giang Đồ của bà , cũng mất Giang Đồ của , chúng mỗi trong dòng thời gian của riêng , trải qua một đời cô quạnh.

 

Minh Châu , chuyện đó thực sự quá đau khổ, cho nên hy vọng cô lặp sai lầm đó, cô đổi kết cục , chúng sai , hy vọng cô tiếp tục sai lầm nữa, hãy cùng cha cả hai của cô rời khỏi đây, bắt đầu từ đầu .”

 

Minh Châu bà cụ, hỏi ngược một câu:

 

“Sau đó, trong dòng thời gian của , dùng cả đời để hối hận vì lúc đó rõ ràng Giang Đồ sẽ gặp chuyện, tại cứu ?”

 

“Cô cứu ...”

 

Minh Châu im lặng hồi lâu, hỏi:

 

“Bà từng hối hận ?”

 

“Cái gì?”

 

là, khi về bà từng hối hận ?”

 

Bà cụ sững một lát, bởi vì lúc so với dòng thời gian đó, nhiều cuộc đối thoại giống .

 

Lúc đó, bà cụ kiên quyết chịu cho phương pháp, thậm chí chút mất kiểm soát với bà cụ, chất vấn bà cụ tại đối xử với như , bà thất bại nghĩa là cũng sẽ thất bại, về, cuối cùng bà cụ chỉ đành kể cho một chuyện mà bà .

 

So với lúc đó, Minh Châu mặt dường như bình tĩnh hơn nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-566.html.]

Minh Châu lắc đầu với bà:

 

“Bà hề hối hận, chỉ là luôn luôn sám hối vì tại cứu , dù cho một nữa, bà cũng vẫn sẽ đưa quyết định tương tự, cho nên... việc gì ngăn cản chứ?

 

Không ngăn .”

 

“Cô nhất định về ?”

 

Minh Châu gật đầu:

 

sẽ dốc hết sức , nhất định cứu Giang Đồ, dù cho... dù cho thực sự thất bại, cũng nhất định một ngày nào đó khi về già sẽ cho một chính khác , hãy cứu , nhất định cứu !”

 

Chương 490 Cô tìm Giang Đồ của cô

 

Bà cụ những lời của Minh Châu, trong lòng thoáng kinh hãi, đó mới phản ứng điều gì đó:

 

con đường giống hệt như chính ở dòng thời gian , chọn cách giúp chính ở dòng thời gian tiếp theo né tránh vấn đề, chúng đều đang với một chính khác rằng, đừng con đường dẫn về quá khứ, thậm chí... còn từng thông qua một cách thức để cho cha ở dòng thời gian của cô , bảo họ đừng để cô học y, nhưng mà...”

 

, tự giễu :

 

“Chúng dường như đều dùng sai phương pháp , hy vọng... cô thể khác biệt, tìm thấy một con đường khác.”

 

Minh Châu những lời , đắn đo một chút:

 

“Bà là... cô họ mà gặp khi còn nhỏ ?”

 

Bà cụ khẽ mỉm :

 

“Cô dường như phản ứng nhanh hơn lúc đó, khi còn trẻ, chút xích mích mấy vui vẻ với chính lúc về già khi đó, bởi vì bà ngăn cản một cách quá quyết liệt, chân tướng mong , thậm chí quên mất việc suy nghĩ những chuyện khác, là khi về mới thông qua một chuyện mà liên hệ tiền căn hậu quả, nghĩ thông suốt chuyện gặp chính lúc về già khi còn nhỏ.”

 

Minh Châu kinh ngạc cau mày:

 

“Bà dùng cách thức gì để khiến cha tin rằng bà là cô họ của ?”

 

Bà cụ :

 

“Không cần dùng bất cứ cách thức nào cả, chúng vốn dĩ là mà.”

 

“Sao thể như ?”

 

“Ông nội của cô vốn dĩ họ Minh, ông họ Chu, tên là Chu Quy Hiên.”

 

Minh Châu sững một lát, trong đầu lập tức phản ứng , ông nội của ở hậu thế, hóa tên Chu Quy Hiên, từng là đồng đội với ông cụ chiến trường, đó mất liên lạc ?

 

“Chuyện ...”

 

Bà cụ bắt đầu kể về quá khứ.

 

Năm đó, Chu Quy Hiên dưỡng thương chiến trường, gặp cô họ của ông là Chu An Nặc, và đem chiếc vòng trả cho chủ cũ, cũng nhờ mà quen chồng của cô họ là Minh Trường Phong, và khi khỏi thương biên chế đội ngũ của Minh Trường Phong.

 

Bởi vì ông từ nhỏ cuộc sống sung túc, tiếng Anh, nên cử thực hiện một nhiệm vụ liên lạc bí mật.

 

Kết quả là giữa chừng xảy sự cố, não bộ của ông trọng thương, luôn trong tình trạng hôn mê bất tỉnh, sự gửi gắm của cô họ, ông vị giáo sĩ từng dạy ông tiếng Anh đưa nước ngoài, khi trải qua hai cuộc đại phẫu thuật mới giữ mạng sống, nhưng cũng vì thế mà đôi chân tàn tật suốt một thời gian dài.

 

Sau khi tỉnh , ông cũng thông qua cuộc liên lạc đằng đẵng cuối cùng mới chuyện Minh Trường Phong vì bảo vệ ông mà hy sinh.

 

Ông đau khổ, đôi chân tàn tật, về nước cũng thể tiền tuyến nữa, nên nước ngoài, nỗ lực kinh doanh sự nghiệp, kịp thời vận chuyển vật tư cho đất nước.

 

Và để cảm ơn ơn cứu mạng của Minh Trường Phong, cũng như để khai chi tán diệp cho Minh gia, ông ẩn danh ở nước ngoài, đổi tên thành Minh Hiên.

 

Nghe đến đây, Minh Châu hiểu rõ, ông nội của cô quả thực tên là Minh Hiên, cũng quả thực vì lúc trẻ não bộ tổn thương mà từng một cuộc phẫu thuật, dẫn đến đôi chân tàn tật.

 

Khi còn nhỏ, cô từng hỏi cha tại chọn về nước phát triển, cha là vì ước mơ bấy lâu nay của ông nội chính là thể lá rụng về cội, hồn quy cố hương.

 

 

Loading...