“Mãi cho đến hôm nay mới cảm thấy, thật sự gặp thích thì điều kiện quan trọng gì nữa chứ?”
“Vậy nếu em gặp thích, em sẽ chọn dũng cảm theo đuổi là... chẳng gì cả?"
Tần Chiêu Chiêu nghiêng đầu, nghiêm túc nghĩ về vấn đề một chút lắc đầu:
“Với những gì em hiểu về bản thì lẽ... em sẽ chẳng gì cả."
“Tại ?
Sợ từ chối ?"
“Cũng nguyên nhân đó, nhưng nhiều hơn là do em là một đặc biệt chủ động," Đừng là chủ động, động khác thích thì đây cô lẽ đều cảm thấy hoảng loạn và sợ hãi.
Bởi vì sự tự ti ăn sâu xương tủy luôn giằng xé cô, khiến cô lúc nào cũng cảm thấy là đứa con của một gia đình t.ử tế, lẽ con gái của kẻ cũng chẳng tính là , một như cô xứng đáng ai đó yêu thích chứ?
Bảo cô chủ động tỏ tình với một thật sự còn khó hơn lên trời.
Minh Jue hiểu , cô bé thuộc kiểu động.
Anh mỉm :
“Khuôn mặt xinh như thế , qua chắc hẳn mạnh mẽ lắm, ngờ... là một kẻ nhát gan đấy.
Thôi , ."
Tần Chiêu Chiêu thắc mắc.
Cái gì mà chứ?
“Được , thời gian còn sớm nữa, mau về nghỉ ngơi .
À , lúc nãy em ngủ nhỉ, thấy phía phòng em đèn vẫn còn sáng mà."
“Vâng," Tần Chiêu Chiêu gật đầu:
“Lúc em vẽ tranh buổi tối thì thường nhiều cảm hứng hơn."
“Vẽ đến muộn thế ?"
Tần Chiêu Chiêu mỉm, gì.
“Vậy cái thời gian việc nghỉ ngơi sửa thôi, nếu chồng tương lai của em chẳng lẽ ngày nào cũng thức khuya cùng em ."
Tần Chiêu Chiêu:
...
“Chuyện còn thấy tăm mà, Minh thật lo bò trắng răng hộ đấy."
Ai bảo thấy tăm chứ, sắp thấy tăm đến nơi đây .
“Anh là khuyên em ngủ sớm một chút, con gái ngủ sớm mới giữ tinh thần .
Cái đứa em gái ngốc nghếch của chính là lúc việc quá tâm huyết, ở trong phòng mổ bệnh viện việc liên tục nghỉ nên mới khiến c-ơ th-ể kiệt sức mà đột t.ử đấy, em đừng học theo nó."
Nhắc đến em gái khuất của , Tần Chiêu Chiêu lo lắng một cái, hề phản bác nửa lời mà gật đầu:
“Em về sẽ ngủ ngay đây ạ."
Minh Jue gật đầu, khẽ khom , nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, vỗ vỗ lưng cô:
“Ừ, chúc ngủ ngon."
Tần Chiêu Chiêu cái ôm bất thình lình của cho giật .
Mặc dù cánh tay chạm mấy, lịch sự, nhưng cách gần như thế đối với cô mà thật sự...
vượt qua cách an .
Cô quá căng thẳng.
cô sẽ , vì thế giới bây giờ còn là cái thời đại đây của cô – nơi mà bất kỳ hành động mật một chút cũng coi là lưu manh nữa .
Bây giờ xã hội tiến bộ, cái ôm đối với Minh mà lẽ chỉ là một lời chào tạm biệt lịch sự thôi, quá lên ngược sẽ khiến cả hai đều khó xử.
Sau khi Minh Jue buông cô , cô vội vàng một câu chúc ngủ ngon, vẫy vẫy tay vội vàng xoay từ cửa phụ nhỏ về nhà.
Nhìn bóng lưng của cô, Minh Jue tâm trạng cực kỳ mà nhướng mày, giọng lẩm bẩm chỉ chính thấy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-1456.html.]
“Cô bé, hẹn gặp ngày mai."
Chương 1251 Mèo lười dậy mau
Tần Chiêu Chiêu trở về phòng, lời Minh Jue, cô thiện nốt bức tranh đang vẽ dở lưu , đó chui tọt trong chăn nghỉ ngơi.
Có lẽ vì hôm nay tâm trạng khá nên cô hiếm khi gặp ác mộng, thế mà ngủ một mạch đến tận sáng hôm .
Người vẫn tỉnh hẳn thì những tràng tràn màng nhĩ.
Không lâu , cửa phòng cô gõ vang.
Cô mơ mơ màng màng mở mắt , giọng ngái ngủ nồng nặc một câu:
“Vào ."
Cửa mở một khe nhỏ, Lư Sảng bước , cô mỉm :
“Mèo lười, vẫn dậy , sắp tám giờ đấy."
Kể từ khi cô chuyển nhà họ Lư, cô ít khi gặp mặt Lư Sảng buổi sáng, vì cha đang tự tay dạy bảo Lư Sảng quản lý công ty.
Hai ngày nào cũng dậy từ lúc bảy giờ, tám giờ rời khỏi nhà để đến công ty .
Lư Sảng cũng hề chuyện Tần Chiêu Chiêu là một con cú đêm, chỉ nghĩ rằng cô vì thương nên cần ngủ nhiều hơn thôi.
Tần Chiêu Chiêu dậy, xoa xoa lông mày:
“Tối qua em ngủ muộn, chị ơi, chị chuyện gì ạ?"
“Không chuyện gì cả, cha khi chúng dọn về đây vẫn cùng ăn một bữa cơm t.ử tế nào.
Vừa hôm nay muộn nên cả nhà cùng ăn sáng một bữa.
Nếu em vẫn ngủ đủ thì là cứ ngủ tiếp ."
Vì đây là ngày hiếm hoi các thành viên trong gia đình tụ họp nên đương nhiên cô sẽ ham ngủ.
Lát nữa ăn cơm xong ngủ bù cũng .
Cô vén chăn xuống giường:
“Không cần ạ, em rửa mặt, rửa mặt xong là xuống lầu ngay."
“Được," Lư Sảng xoa xoa mái tóc ngủ đến rối bù của cô .
Nghĩ đến việc tối qua Minh Jue cũng xoa xoa đầu như , đây đúng là sự quan tâm và chiều chuộng của các chị dành cho em gái.
Cô nhún vai, xoay phòng tắm rửa mặt.
Vì là nhà ăn cơm nên cô thậm chí còn bộ váy ngủ, cứ thế mặc bộ đồ đáng yêu xuống lầu.
Kết quả là khi phòng khách về hướng phòng ăn, cô liền thấy Minh Jue đang giúp bày biện bát đũa.
Cô bỗng thấy ngượng ngùng, sớm ngoài ở đây thì cô quần áo .
Minh Jue cô, nhướng mày:
“Ái chà, mèo lười nhà dậy đấy ."
Lời khiến gò má Tần Chiêu Chiêu đỏ ửng lên, chút hổ.
“Mau qua đây , bữa sáng chuẩn xong cả ."
Tần Chiêu Chiêu gật đầu đáp một tiếng, tới chào hỏi cha xuống từ :
“Cha, buổi sáng lành ạ."
“Chiêu Chiêu nhà trông vẻ mệt mỏi thế nhỉ, tối qua ngủ ngon ?"
“Dạ ạ, chỉ là ngủ muộn một chút thôi."
Minh Jue bày bát đũa xong, như thể đang ở nhà , kéo ghế xuống:
“Mấy giờ mới ngủ?"
Tần Chiêu Chiêu vốn định là chuyện với xong là về ngủ ngay, nhưng nghĩ đến cha vẫn đang ở bên cạnh nên chỉ đáp một câu:
“Tầm một giờ ạ."