Ta ngắm đến mức thất thần, Tô Ngọc Yến dường như cảm nhận ánh mắt , cũng sang , khóe miệng nở nụ dịu dàng, như một mặt hồ trong veo.
Ta bước đến, chuyện thoải mái: "Không hổ danh Tô công tử, giữa chốn đông đúc vẫn dễ dàng nhận ."
Tô Ngọc Yến chắp tay hành lễ: "Giang tiểu thư đùa ."
Vì là đêm hội hoa đăng, phố xá đặc biệt đông đúc. Ta và Tô Ngọc Yến chen chúc trong dòng . Nhìn vô cái đầu mặt, suýt nữa choáng váng, đến để tiếp xúc với nam nhân, để va chạm với đám đông.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Tô Ngọc Yến hình như nhận thấy nhíu mày thở dài, liền mở đường cho .
Như , chúng xuyên qua con phố chật ních .
Ta cúi đầu đôi tay từ lúc nào nắm lấy , vẻ như do chủ động, cũng thể do Tô Ngọc Yến chủ động.
Ta còn nhớ rõ nữa.
Chỉ rằng trong một khoảnh khắc giữa đám đông, để níu giữ lấy , chúng nắm tay một cách hợp lý và tự nhiên.
Tô Ngọc Yến dường như cũng nhận , vội vàng buông tay, mắt lảng chỗ khác, giả vờ bình tĩnh, nhưng ngờ hai bên thính tai đỏ bừng phản bội . .
"Giang. . . Giang tiểu thư, là Ngọc Yến đường đột. . . xin . . ."
Ta nhịn , khúc khích.
"Tô công tử, cảm ơn ngươi nắm chặt . Đừng vội xin , ngươi gì sai."
Tô Ngọc Yến chợt tỉnh, một tiếng khẽ thoát từ cổ họng: "Giang tiểu thư đúng, Ngọc Yến xin ."
, đừng luôn đặt ở bản .
18
Sau đó, hiểu Tô Ngọc Yến bỗng nhiên trở nên hết sức nhiệt tình với .
Ta chỉ thoáng qua chiếc đèn lồng hình thỏ, liền mua.
Liếc mắt qua gian hàng xiếc vui nhộn, liền trả tiền xem.
Dừng thoáng ở bất kỳ quầy hàng nào, đều mua trọn gian hàng.
Hỏi , chỉ đáp: "Tiền tiêu vì , là niềm vinh hạnh của ."
Câu văn vẽ.
cũng .
So với Thức An những ngày gần đây thì thua kém là mấy.
19
"Giang Vãn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoi-long-rang-nho-thuong-ai/phan-5.html.]
Khi đang cúi đầu ngắm chiếc đèn lồng xinh xắn tay, bỗng tiếng gọi tên từ phía .
Ta ngước lên, liền chạm ánh mắt đen sâu thăm của Thức An.
"Thật là. . . trùng hợp quá đấy."
Gương mặt kéo dài như mõm lừa.
Không cần đoán, ai cũng tâm trạng đang vui.
Ta giả vờ , tươi chào hỏi.
Tô Ngọc Yến cũng khom chào lễ.
Thức An chỉ gật đầu qua loa, : "Nàng thì vui vẻ , để một trong phủ buồn c.h.ế.t ."
Câu chút u oán.
Ta thở dài: "Ta gửi tin cho ngài , hôm nay hẹn với Tô công tử mà."
"Vậy thì khéo ? Không bằng ba chúng cùng chơi?"
Thức An bằng ánh mắt sáng rực, từng bước áp sát.
Ta khó xử, chuyện thì cũng chẳng , nhưng vẻ .
Vì thế sang Tô Ngọc Yến, hỏi ngại .
Hắn thẳng bên cạnh , mặt lạnh lùng, môi mỏng mím chặt, hỏi liền do dự đáp: "Ta ngại."
Ngay đó dường như nhận trả lời quá nhanh, vẻ hối hận, nhưng khi liếc , ánh mắt dần kiên định.
"Ta ngại."
Vậy là còn cách nào khác.
Ta khuôn mặt Thức An trở nên u ám, lộ vẻ tiếc nuối.
"Thái tử Thức An cứ tự dạo, chắc hẳn cũng thú vị."
Kế đó sắc mặt càng u ám hơn, nghiến răng: "Thế ?"
Tô Ngọc Yến còn tìm đường c.h.ế.t ừ thêm một tiếng.
Tiểu Tô, ngươi c.h.ế.t chắc .
Với lòng ghi thù của Thức An, e rằng nghĩ đủ cách để khiển trách ngươi .
20
Đi dạo xong, Vừa chia tay chia tay Tô Ngọc Yến, chuẩn phủ, liền thấy tiếng động lộp độp từ ngõ bên cạnh.