Trong căn phòng lớp 10A1 của Nhất Trung, bầu khí luôn duy trì ở trạng thái "nửa nóng nửa lạnh". Nóng là vì sự cạnh tranh điểm gắt gao, còn lạnh là vì sự hiện diện của đôi bạn cùng bàn nhưng khác chiến tuyến: Giang Triệt và Cố Diên Vỹ. Việc học chung lớp trọng điểm đồng nghĩa với việc họ đối mặt với suốt tám tiết học mỗi ngày, từ lúc nắng sớm xiên qua cửa sổ cho đến khi ráng chiều buông xuống sân trường.
Tô Diệu Diệu học ở lớp 10A5 phía cuối hành lang. Cứ mỗi giờ chơi, cô giống như một chú chim nhỏ, hớn hở xách túi ăn vặt chạy sang lớp A1 để "tiếp tế" cho cô bạn Cố Diên Vỹ, nhưng thực chất là để cập nhật những diễn biến mới nhất từ mặt trận của đôi oan gia .
"Này Diên Vỹ, hai đang thi xem ai chớp mắt ít hơn ?" Tô Diệu Diệu ngoài cửa lớp, thò đầu cảnh tượng bên trong mà khỏi tặc lưỡi.
Trên dãy bàn thứ hai, Cố Diên Vỹ và Giang Triệt đang cùng cúi đầu một cuốn sách bài tập nâng cao. Nhìn từ xa thì vẻ như họ đang chăm chỉ học nhóm, nhưng thực tế thì...
"Giang Triệt, , cách phân tích nhân vật dựa bối cảnh lịch sử, thể cứ dùng logic toán học “nếu A thì B” để áp đặt lên tâm lý con !" Cố Diên Vỹ nghiến răng, ngòi b.út chì của cô nhấn mạnh xuống trang giấy tạo thành một vết hằn sâu.
Giang Triệt xoay b.út, vẻ mặt thong dong nhưng lời mang tính sát thương cao: “Bạn học Cố , cảm xúc phức tạp đến thì cũng nguyên nhân và kết quả. Tác giả đoạn rõ ràng là mục đích dẫn dắt tình tiết, đừng lãng mạn hóa nó lên quá mức. Cậu chỉ tốn thêm thời gian lách thôi, chi phí cơ hội là cao đấy."
"Cậu... đúng là đồ robot!" Cố Diên Vỹ tức đến mức mặt đỏ bừng, ngoắt chỗ khác, đúng lúc thấy Tô Diệu Diệu đang hì hì ở cửa.
Cô vội vàng dậy, lạch bạch phía hành lang (với cái chân vẫn còn tập tễnh chuyến dã ngoại). Vừa thấy bạn, cô than thở: "Diệu Diệu, tớ sắp phát điên vì cái tên cùng bàn . Tại ông trời sắp xếp hai đứa ở nhà đối diện, trường học chung lớp, thế còn cạnh chứ?"
Tô Diệu Diệu đưa cho cô một miếng bánh, đôi mắt lém lỉnh liếc trong lớp, nơi Giang Triệt vẫn đang thong thả lật trang sách, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía cửa sổ nơi họ đang .
"Cậu thấy ? Ở Nhất Trung , bao nhiêu cô gái cạnh Giang học thần mà kìa." Tô Diệu Diệu hạ thấp giọng. "Tớ mấy cô nàng lớp tớ kể, bên A5 tụi tớ mấy hâm mộ lắm, còn lập hẳn một hội Những giải toán cùng Giang Triệt. Vậy mà chẳng bao giờ liếc mắt ai, suốt ngày chỉ nhăm nhe bắt thôi đấy. Cậu thấy đây là một loại đãi ngộ đặc biệt ?"
Cố Diên Vỹ hừ lạnh: "Đãi ngộ đặc biệt cái gì? Là t.r.a t.ấ.n đặc biệt thì . Sáng nay tớ lỡ ngủ gật trong giờ tiếng Anh, những gọi tớ dậy mà còn lén vẽ một con mèo lên mu bàn tay tớ, tớ cô giáo gọi lên bảng với bộ dạng dở dở đây ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-6.html.]
Tô Diệu Diệu điệu bộ miêu tả đầy hậm hực của Cố Diên Vỹ mà ôm bụng ngặt nghẽo: "Đó gọi là “đánh dấu chủ quyền” đấy đồ ngốc! À mà, tớ thấy Hứa Ngụy Châu lớp tớ dạo hỏi thăm lắm. Cậu bảo định rủ tham gia câu lạc bộ tranh biện của trường. Cậu tính ?"
Nghe thấy tên Hứa Ngụy Châu, Cố Diên Vỹ khựng . Hứa Ngụy Châu học lớp A5 cùng với Tô Diệu Diệu, hai họ thường xuyên trao đổi về văn học qua tin nhắn. Sự dịu dàng của giống như một cơn gió mát lành giữa mùa hè oi ả ở Nhất Trung, khác với cái "lò nung" lúc nào cũng chực chờ phun lửa như Giang Triệt.
"Ngụy Châu , hiểu những gì tớ ." Cố Diên Vỹ khẽ đáp.
lúc đó, một giọng lạnh lùng vang lên ngay lưng hai cô gái: "Câu lạc bộ tranh biện? Cố Diên Vỹ, còn thời gian để cãi với khác ? Bài kiểm tra xác suất thống kê chiều nay ôn ?"
Giang Triệt lưng họ từ lúc nào. Cậu khoanh tay, tựa khung cửa lớp, ánh nắng từ hành lang hắt lên gương mặt sắc sảo khiến trông nghiêm nghị chút... khó chịu.
Tô Diệu Diệu thấy "đối tượng" xuất hiện liền vẫy tay chào: "Chào Giang học thần nhé! đang rủ Diên Vỹ tranh biện cùng Ngụy Châu lớp , thấy ?"
Giang Triệt nheo mắt Tô Diệu Diệu, sang Cố Diên Vỹ, giọng trầm xuống vài tông: "Lớp A1 bận lắm, thời gian cho mấy thứ phù phiếm đó . Hơn nữa, tranh biện cần logic, mà Cố Diên Vỹ của lớp chúng thì..." Cậu bỏ lửng câu , nhếch môi một cái lưng thẳng trong lớp.
"Cái tên !" Cố Diên Vỹ giậm chân, quên mất cái chân đang đau mà khẽ "a" một tiếng.
"Đấy thấy !" Tô Diệu Diệu vỗ đùi cái đét. "Học khác lớp như tớ là thấy rõ mồn một. Cậu rõ ràng là đang ghen khi thấy tên Ngụy Châu đó. Cậu xem, miệng thì chê thiếu logic, nhưng chẳng tranh luận với ai khác ngoài ."
Cố Diên Vỹ lặng thinh, gói bánh trong tay dường như cũng chẳng còn vị gì. Cô lớp, thấy Giang Triệt đang lén lút dọn dẹp đống sách vở bừa bộn của cô bàn cho gọn gàng . Hành động đó tuy nhỏ, nhưng mang theo một sự săn sóc thầm lặng mà chỉ những ở gần mới nhận .
Ở Nhất Trung, cách từ lớp A1 đến lớp A5 xa, nhưng cách giữa "đối thủ" và " thầm thương" dường như là một bài toán mà cả Giang Triệt và Cố Diên Vỹ đều tìm đáp cuối cùng. Trong khi Tô Diệu Diệu hăng hái truyền tin kiêm nhiệm vụ đẩy thuyền, thì hai nhân vật chính vẫn hằng ngày "chiến đấu" cùng một mặt bàn gỗ, nơi những rung động tuổi trẻ đang âm thầm lớn lên giữa những dòng công thức và những trang văn.