Ngày lễ nghiệp đại học diễn một buổi sáng mùa hạ rực rỡ nắng vàng, bầu trời Thủ đô trong vắt như mặt hồ thu của trường Nhất Trung năm nào. Sân trường Đại học Luật rợp bóng áo cử nhân xanh tím than, khí tràn ngập tiếng , tiếng máy ảnh lách cách và cả những giọt nước mắt nghẹn ngào của sự chia ly.
Cố Diên Vỹ giữa đám đông tân cử nhân, tay là tấm bằng nghiệp loại xuất sắc và bó hoa hướng dương rực rỡ. Bốn năm đại học luyện cô từ một nữ sinh khối Xã hội nhạy cảm thành một nữ luật sư tương lai đầy bản lĩnh. Cô dáo dác tìm kiếm giữa hàng trăm , tim đập nhanh hơn bình thường. Lẽ lúc Giang Triệt mặt ở đây khi kết thúc buổi lễ bên phía Học viện Tài chính.
"Này, Diên Vỹ! Nhìn kìa!" Tô Diệu Diệu, giờ là một phóng viên năng động, đột ngột hét lên, tay chỉ về phía bục sân khấu chính.
Bản nhạc sân khấu vốn đang phát bỗng dưng tắt lịm, đó là giai điệu của một bản lời nhẹ nhàng nhưng đầy nhịp điệu vui tươi, bản nhạc mà Giang Triệt thường huýt sáo mỗi khi chở cô về qua con hẻm nhỏ khu cư xá. Đám đông sinh viên và phụ bỗng dạt sang hai bên, tạo thành một lối dài thẳng tắp.
Giang Triệt bước tới. Cậu mặc bộ đồ cử nhân rộng thùng thình mà diện một bộ suit đen lịch lãm, vặn với vóc dáng cao lớn, chững chạc. Trên tay bó hoa hồng đỏ rực thường thấy, mà là một đóa hoa kết hợp tinh tế giữa hồng trắng và những nhành cỏ dại khô, loài cỏ mà họ từng hái bên hồ sen Nhất Trung.
Giang Triệt dừng mặt Cố Diên Vỹ. Hơi thở chút dồn dập, mái tóc rối vì chạy quãng đường xa để kịp giờ. Cậu cô, ánh mắt thâm trầm vốn chỉ dành cho những con và công thức phức tạp, giờ đây chứa đựng cả một đại dương tình cảm.
"Cố Diên Vỹ," Giang Triệt cất lời, giọng trầm ấm của vang vọng qua hệ thống loa của trường khiến cả sân vận động nín thở. "Mười bảy năm chúng là oan gia chung ngõ, bảy năm chúng là đối thủ chung bàn, bốn năm qua chúng là tri kỷ chung một thành phố. Chúng cùng giải hàng nghìn bài toán, đối mặt với hàng vạn biến của cuộc đời."
Cậu tiến gần thêm một bước, lấy từ túi áo một chiếc hộp nhỏ bằng nhung xanh. Khi nắp hộp mở , một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh hiện diện. Mặt nhẫn thiết kế vô cùng đặc biệt: Hai vòng tròn l.ồ.ng tạo thành ký hiệu vô cực, nhưng kỹ hơn, những đường nét tạo thành biểu tượng pi cách điệu.
Giang Triệt quỳ một chân xuống mặt đất, hành động dứt khoát và kiêu hãnh như cách từng giải một bài toán khó nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-35-hoan.html.]
"Toán học rằng pi là vô hạn tuần và tình yêu của dành cho em cũng là một hằng vĩnh cửu. Diên Vỹ, chúng chỉ là những điểm giao một đoạn thẳng. hệ phương trình của chúng một đáp án duy nhất mang tên: Gia đình."
Cậu ngước cô, đôi mắt sáng rực niềm tin: "Em đồng ý trở thành hằng duy nhất trong cuộc đời , cùng xây dựng một tương lai mà sai của hạnh phúc bằng ?"
Cả sân trường ồ lên kinh ngạc, bùng nổ trong tiếng vỗ tay và tiếng reo hò cổ vũ. Cố Diên Vỹ lặng , nước mắt hạnh phúc ngừng rơi gò má. Cô trai mặt chính là hằng của đời cô, dùng logic để bảo vệ cô và dùng trái tim để sưởi ấm cô suốt bao năm ròng rã.
"Em đồng ý!" Cố Diên Vỹ nghẹn ngào, đưa bàn tay run rẩy .
Giang Triệt mỉm , một nụ rạng rỡ nhất, phá vỡ vẻ lạnh lùng thường ngày. Cậu l.ồ.ng chiếc nhẫn ngón áp út của cô, dậy ôm c.h.ặ.t lấy Cố Diên Vỹ, xoay cô một vòng giữa trời nắng hạ Thủ đô.
Tô Diệu Diệu phim nức nở: "Trời ơi, hằng cuối cùng cũng tìm thấy biến đời ! Nhất Trung muôn năm!" Tạ Hiểu Phong và Dương Thanh Thanh cũng bên cạnh, mỉm mãn nguyện đôi bạn thiết nhất của chính thức thuộc về .
Dưới tán cây xanh mát của giảng đường đại học, giữa những lời chúc tụng của bạn bè và thầy cô, hai thủ khoa của Nhất Trung năm nào tìm thấy đáp án hảo nhất cho cuộc đời . Không còn là những cuộc chạy đua điểm , còn là những lo lắng và bồng bột tuổi mới lớn, cũng chẳng còn những trái tim rung động thổn thức vì tương tư và nhung nhớ, giờ đây chỉ còn một tình yêu qua thử thách, bền vững và đẽ như một định lý vĩnh hằng.
Thanh xuân của họ khép tại Nhất Trung và hai ngôi trường đại học, nhưng hạnh phúc của họ thì mới bắt đầu bầu trời Thủ đô lộng gió. Hệ phương trình lâu năm cuối cùng cho nghiệm chính xác nhất mà nó luôn hằng theo đuổi.
- HẾT