Thủ đô đón những con xa nhà bằng nhịp sống hối hả, những cơn mưa rào bất chợt đổ xuống những mái nhà cổ kính và những con đường đan xen như một mạng lưới thuật toán khổng lồ. Rời xa sự bao bọc của khu cư xá và những dãy nhà A, C quen thuộc, Cố Diên Vỹ bước Đại học Luật với những pho sách dày cộm về hiến pháp và nhân quyền, còn Giang Triệt trở thành "át chủ bài" của khoa Tài chính định lượng tại một học viện hàng đầu.
Bốn năm đại học chỉ là quãng thời gian tích lũy tri thức, mà là một hành trình dài để họ học cách tự xoay xở với những ẩn mang tên "trưởng thành".
Những ngày đầu tiên, sự xa cách về địa lý giữa hai ngôi trường ở hai đầu thành phố tưởng chừng là một trở ngại. Cố Diên Vỹ quen với những buổi thảo luận và tranh biện căng thẳng đến nghẹt thở, nơi sự nhạy bén ngôn từ của thủ khoa khối xã hội Nhất Trung đôi khi vẫn lung lay những luận điểm sắc bén của các giảng viên lão làng.
Có những đêm trong thư viện Đại học đến tận lúc loa thông báo đóng cửa vang lên, cô những dòng điều luật khô khan mà thấy nhớ những tiết Văn bay bổng của cô Liễu đến phát . Trong khoảnh khắc cô độc nhất giữa thành phố xa lạ , chỉ cần một tiếng Ting! quen thuộc từ điện thoại cũng đủ để dịu tất cả.
Giang Triệt bao giờ những lời an ủi sáo rỗng. Cậu xuất hiện ở cổng trường Luật chiếc xe đạp thuê, làn mưa phùn của mùa đông phía Bắc, mang theo một ly gừng nóng và những bản sơ đồ tư duy mà tự tay vẽ dựa chính giáo trình Luật của cô. Cậu dùng tư duy logic của một tài chính để "giải phẫu" các bộ luật, biến những điều khoản chằng chịt thành những sơ đồ mạch lạc.
Cậu bảo: "Mọi thứ đời đều vận hành theo quy luật. Nếu coi các điều luật là điều kiện cần và đủ trong một hệ thống, sẽ thấy nó dễ thở hơn nhiều. Đừng để cảm xúc nhiễu thuật toán tư duy." Nhờ Giang Triệt, Cố Diên Vỹ nhận rằng Luật học hề khô khan; nó là bộ khung của xã hội, và cô với trái tim của một yêu văn chương sẽ là thổi hồn những khung xương đó.
Cuộc sống sinh viên chỉ giảng đường. Càng trưởng thành, Cố Diên Vỹ càng rực rỡ và sắc sảo hơn. Cô trở thành một nữ sinh ưu tú của trường Luật, thu hút ít ánh ngưỡng mộ lẫn sự theo đuổi từ những nam sinh hào hoa.
Đã lúc, sự xuất hiện của những "biến " mới khiến lòng cô chút xao động, vì tình cảm, mà vì áp lực giữ vững hình ảnh một sinh viên diện. Giang Triệt vẫn luôn ở đó, phô trương, ghen tuông mù quáng. Cậu bảo vệ cô bằng sự tin tưởng tuyệt đối và bằng chính sự xuất sắc của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-34.html.]
Tại những buổi hội các kỳ thi liên trường, thường thấy một đôi nam nữ cạnh với phong thái khác biệt nhưng hài hòa đến lạ lùng. Giang Triệt, lúc là thực tập sinh tiềm năng tại một quỹ đầu tư lớn, bắt đầu mặc những chiếc áo sơ mi đen thanh lịch cho trang phục trẻ trung thường ngày. Cậu lặng lẽ bên lề các buổi tranh tụng của Cố Diên Vỹ, chỉ để mỉm và đưa cho cô chai nước khi cô thành xuất sắc phần phản biện.
Ngược , Cố Diên Vỹ cũng dành những ngày nghỉ hiếm hoi để cạnh Giang Triệt trong phòng máy tính, điều khiển những con hàng vạn mà hề thấy nhàm chán. Cô mang ý nghĩa cho những con của , còn mang trật tự cho những con chữ của cô. Đó là sự tối ưu hóa hảo nhất mà cả hai cùng xây dựng qua bao mùa thi cử.
Nhóm bạn "ngũ hổ tướng" từ Nhất Trung vẫn là những mảnh ghép thể thiếu trong hệ phương trình . Tô Diệu Diệu, Tạ Hiểu Phong và Dương Thanh Thanh dù mỗi một hướng nhưng cuối tuần nào cũng tụ tập tại căn hộ nhỏ thuê chung của họ. Những buổi lẩu muộn bốc khói nghi ngút, những cùng thức trắng đồ án, những thất tình hụt của Tô Diệu Diệu bồi đắp thêm cho tình bạn của họ một độ dày theo năm tháng. Họ cùng chứng kiến Giang Triệt và Cố Diên Vỹ từ những đứa trẻ "oan gia" trở thành những cộng sự, những tri kỷ thể tách rời.
Năm cuối đại học mang theo những cơn bão của sự lựa chọn nghề nghiệp và luận văn nghiệp. Áp lực khiến Cố Diên Vỹ nhiều đêm mất ngủ, cô lo sợ về tương lai khi rời khỏi cánh cửa học đường. Một đêm lễ bảo vệ luận văn, khi ban công căn hộ xuống dòng xe cộ xuôi ngược của Thủ đô, Cố Diên Vỹ khẽ hỏi: "Giang Triệt, nếu chúng thể cùng giải bài toán cuộc đời thì ?"
Giang Triệt trả lời ngay. Cậu phía , choàng chiếc áo khoác lên vai cô, nhẹ nhàng xoay cô đối diện với . Ánh đèn thành phố phản chiếu trong đôi mắt một sự kiên định vĩnh cửu:
"Diên Vỹ, trong toán học, những bài toán mất hàng trăm năm mới tìm đáp án. điều quan trọng nhất là thời gian, mà là phương pháp. Chúng phương pháp đúng, đó là “Chúng ”. Chỉ cần hằng đổi, biến ngoài chỉ là phép thử để đáp án cuối cùng thêm rực rỡ mà thôi."
Bốn năm ở Thủ đô luyện họ thành những phiên bản thiện nhất của chính . Cố Diên Vỹ còn là cô gái dễ rơi nước mắt những áp lực; cô là một nữ luật sư tương lai bản lĩnh, dùng lý trí để dẫn dắt cảm xúc. Còn Giang Triệt, từ một "tảng băng trôi" chỉ đến những con , dùng trái tim để sưởi ấm cho con gái yêu, rằng logic dù mạnh mẽ đến cũng cúi đầu sự chân thành.
Hành trình bốn năm đại học khép , chỉ bằng những tấm bằng cử nhân loại xuất sắc trao tay, mà bằng một sự gắn kết vượt qua phép thử của thời gian, gian và những cám dỗ của thế giới trưởng thành. Họ sẵn sàng để khép hệ phương trình của tuổi trẻ và bước một chương mới, nơi chỉ một đáp án duy nhất đang chờ đợi công bố ánh nắng của ngày lễ nghiệp.