Sau khi tiếng trống kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, Nhất Trung bỗng chốc rơi một lặng kỳ lạ. Không còn tiếng giảng bài, còn những bước chân vội vã, chỉ còn những cánh phượng cuối mùa rơi rụng sân trường vắng lặng. Đối với học sinh lớp 12, đây là thời gian t.r.a t.ấ.n nhất: chờ đợi kết quả.
Cố Diên Vỹ cảm thấy cuộc sống của bỗng chốc mất một nhịp điệu quen thuộc. Không còn những đêm thức trắng đến 2 giờ sáng, cô thấy lạc lõng giữa căn phòng đầy sách vở xếp ngay ngắn thùng. Mỗi buổi sáng thức dậy, thói quen đầu tiên của cô vẫn là sang ban công nhà đối diện.
Bên , cửa sổ phòng Giang Triệt vẫn mở, nhưng còn vùi đầu đống đề cương toán học nữa.
"Này, bạn học Cố, định đó đếm lá rụng đến bao giờ?" Giang Triệt ló đầu ban công, tay là một chiếc điều khiển máy bay mô hình.
Cố Diên Vỹ giật , khẽ : "Tớ chỉ đang nghĩ xem lúc các thầy cô đang chấm đến bài của chúng thôi."
"Cậu dùng tư duy lo âu ." Giang Triệt điều khiển chiếc máy bay bay lượn một vòng đáp xuống ban công nhà Diên Vỹ, đó buộc một túi nhỏ đựng vài quả vải thiều đầu mùa. "Ăn cho hạ hỏa. Điểm là một hằng định đoạt từ lúc nộp bài, lo lắng đổi đáp án ."
Những ngày hè chờ đợi , nhóm bạn "ngũ hổ tướng" của họ thường xuyên tụ tập tại quán kem bơ cũ trường. Tô Diệu Diệu, Tạ Hiểu Phong, Dương Thanh Thanh, Giang Triệt và Cố Diên Vỹ quây quần bên chiếc bàn gỗ mòn vẹt.
"Tớ tra đáp án môn Anh đến thứ mười , chắc chắn là sai câu nào , nhưng vẫn thấy run quá!" Tô Diệu Diệu vò đầu bứt tai, gương mặt tròn trịa đầy vẻ lo âu.
Tạ Hiểu Phong vỗ vai bạn: "Thôi bà cô, bà mà đỗ thì ai đỗ. Nhìn Giang thần với Cố Diên Vỹ kìa, điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-31.html.]
Dương Thanh Thanh nhỏ nhẹ tiếp lời: "Thực tớ nghĩ Diên Vỹ cũng lo lắm, chỉ là thôi. Phải Diên Vỹ?"
Cố Diên Vỹ khẽ gật đầu, cô sang Giang Triệt đang điềm nhiên múc kem. Cậu dường như cảm nhận cái của cô, bèn thản nhiên giữa đám đông: "Nếu kết quả như ý, sẽ phúc khảo đến khi nào họ tìm đủ 0.25 điểm thiếu thì thôi. tin, sai của hai thủ khoa Nhất Trung là bằng ."
Cả nhóm bật , bầu khí căng thẳng bỗng chốc tan biến. Họ cùng ôn những kỷ niệm: từ vụ 0.25 điểm định mệnh năm lớp 10, những màn đối đầu với Lâm T.ử Hiên, đến đóa bạch liên hoa Kiều Trinh Nhi tan tác. Thanh xuân của họ tại Nhất Trung chỉ điểm , mà là một chuỗi những phép tính tình bạn đầy ấm áp.
Một buổi chiều tím sẫm, Giang Triệt chở Cố Diên Vỹ vòng quanh những con phố nhỏ. Thành phố hè mang một vẻ trầm mặc. Họ dừng cổng trường Nhất Trung khóa c.h.ặ.t. Qua khe cửa sắt, những dãy nhà A và C uy nghiêm trong bóng tối.
"Cậu hối hận vì chọn khối Xã hội ?" Giang Triệt bất ngờ hỏi.
Cố Diên Vỹ sang , cảm nhận mùi hương bạc hà quen thuộc: "Không. Nhờ chọn khối Xã hội, tớ mới hiểu giá trị của những cảm xúc. Và nhờ ở khối Tự nhiên, tớ mới cảm xúc cũng cần một điểm tựa logic."
Giang Triệt im lặng một lúc, khẽ nắm lấy tay cô: "Diên Vỹ, chỉ còn vài ngày nữa là điểm. Dù thế nào, cũng đặt sẵn vé tàu lên Thủ đô cho hai ."
Cố Diên Vỹ mỉm , lòng bỗng thấy nhẹ nhàng lạ kỳ. Khoảng thời gian chờ đợi , hóa để lo lắng, mà là để họ hành trình qua và chuẩn cho một chương mới sắp mở .
Đêm đó, trang cá nhân của , Cố Diên Vỹ đăng một tấm ảnh chụp bóng hai gốc xà cừ với dòng chú thích: "Đáp án ở điểm , đáp án ở cùng tìm nó."
Chỉ sáng mai thôi, trang web tra cứu điểm thi sẽ chính thức mở cổng. Đáp án cuối cùng cho ba năm thanh xuân đang ở ngay mắt.