Sáng ngày thi đầu tiên của kỳ thi Đại học, cả thành phố như nín thở. Những dải băng rôn "Tiếp sức mùa thi" nhuộm đỏ các cổng trường, lực lượng an ninh thắt c.h.ặ.t lối . Tại cổng khu cư xá Nhất Trung, đúng 6 giờ sáng, Giang Triệt đợi với chiếc xe đạp quen thuộc.
Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, gương mặt điềm tĩnh đến lạ lùng. Thấy Cố Diên Vỹ bước với vẻ mặt lo lắng, Giang Triệt lời cổ vũ sáo rỗng, chỉ đưa cho cô một thanh sô-cô-la đen và một chiếc b.út chì gọt tỉ mỉ.
"Mọi thông đều ở trong đầu . Bây giờ chỉ việc xuất dữ liệu thôi." Giang Triệt , giọng trầm như một điểm tựa vững chắc.
Cố Diên Vỹ hít một thật sâu, gật đầu: "Ừ, chúng cùng cố gắng."
Tại phòng thi 15, Cố Diên Vỹ đối mặt với môn Văn, môn học sở trường nhưng cũng đầy áp lực. Khi đề thi phát , cô lướt nhanh qua các câu hỏi. Câu nghị luận xã hội năm nay bàn về "Sức mạnh của sự kiên định trong một thế giới đầy biến động".
Một nụ khẽ hiện môi Cố Diên Vỹ. Cô cần tìm kiếm xa, bởi chính hành trình ba năm qua tại Nhất Trung, chính sự kiên định của Giang Triệt và sự nỗ lực của bản cô là minh chứng sống động nhất. Cố Diên Vỹ đặt b.út, những con chữ tuôn chảy như suối nguồn. Cô về những "hằng " trong tâm hồn mỗi , về việc dù cuộc đời ném cho chúng bao nhiêu "sai ", chỉ cần giữ vững bản ngã, chúng sẽ tìm thấy đáp án chính xác nhất.
Phía bên phòng thi khối tự nhiên, Giang Triệt đang đối mặt với những bài toán tích phân và hình học gian cấp độ vận dụng cao. Cậu việc với một tốc độ kinh ngạc nhưng cực kỳ chính xác. Đối với Giang Triệt, mỗi con trang giấy còn là những ký hiệu khô khan, mà là những viên gạch xây dựng nên cây cầu dẫn đến Thủ đô, nơi hứa sẽ cùng Cố Diên Vỹ bắt đầu một cánh cửa mới.
Kết thúc buổi thi môn Toán, khi thí sinh ùa khỏi cổng trường với những gương mặt buồn vui lẫn lộn, Giang Triệt đợi Cố Diên Vỹ ở gốc cây xà cừ quen thuộc. Thấy cô bước với ánh mắt rạng rỡ, bài thi môn Văn của cô thành công rực rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-30.html.]
"Thế nào?" Giang Triệt hỏi khi cô gần.
"Tớ về trong bài nghị luận xã hội." Cố Diên Vỹ khẽ , đôi má đỏ lên. "Tớ rằng: Có những xuất hiện trong đời giống như một định lý, cần chứng minh nhưng luôn đúng."
Giang Triệt khựng một chút, ánh mắt trở nên dịu dàng đến mức thể tan chảy cả cái nắng gắt của mùa hè. Cậu đưa tay xoa nhẹ đầu cô: "Vậy thì cũng bài thi môn Anh ngữ chiều nay thật , để định lý đó lung lay."
Ba ngày thi trôi qua trong sự nghẹt thở. Từ những buổi sáng sớm tinh sương đến những buổi chiều nắng cháy, bộ đôi "song sát" của Nhất Trung chiến đấu bằng tất cả vốn liếng của ba năm thanh xuân. Họ còn lo lắng về sự cố Lâm T.ử Hiên, Kiều Trinh Nhi những áp lực từ gia đình, bởi lúc , chỉ còn họ và những trang giấy thi, nơi ghi dấu ấn cuối cùng của tuổi học trò.
Khi tiếng chuông báo hiệu kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, Cố Diên Vỹ bước khỏi phòng thi, lên bầu trời hoàng hôn rực rỡ. Cô thấy Giang Triệt đang đợi ở cuối dãy hành lang. Cả hai với câu nào, chỉ mỉm và cùng bước về phía cổng trường.
Phía họ, ngôi trường Nhất Trung với những dãy nhà A, nhà C cổ kính dần lùi xa. Trận chiến cuối cùng khép . Không còn là những cuộc chạy đua 0.25 điểm, còn là những đối đầu nảy lửa, giờ đây chỉ còn sự nhẹ nhõm và một niềm tin mãnh liệt tương lai.
"Giang Triệt, nghĩ chúng sẽ đỗ ?" Cố Diên Vỹ hỏi khẽ khi họ bộ về khu cư xá.
Giang Triệt nắm lấy tay cô, siết nhẹ: "Trong toán học, khi tất cả các biến đều xử lý đúng cách, kết quả là điều tất yếu. Cố Diên Vỹ, chúng hết sức . Bây giờ, việc của là chờ đợi ngày chúng cùng đặt chân đến Thủ đô."
Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, bóng của hai đổ dài mặt đất, hòa quyện . Kỳ thi đại học kết thúc, nhưng hệ phương trình của cuộc đời họ mới chỉ tìm đáp án đầu tiên: đáp án mang tên "Chúng ".