HỌC THẦN CÁCH VÁCH, XIN ĐỪNG LÀM PHIỀN TÔI HỌC! - CHƯƠNG 29

Cập nhật lúc: 2026-01-25 05:06:52
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau kỳ thi thử đầy cam go, Nhất Trung những ngày tháng Sáu trở nên dịu dàng hơn. Ve sầu vẫn kêu, phượng vẫn đỏ, nhưng tiếng b.út sột soạt trang giấy giờ đây nhường chỗ cho những dòng lưu b.út vội. Những lo âu về điểm vẫn còn đó, nhưng trong giây phút chia ly, thứ dường như nhường chỗ cho nỗi nhớ thương của tuổi học trò.

 

Buổi lễ nghiệp tổ chức trang trọng sân trường. Hàng ngàn học sinh khối 12 mặc đồng phục chỉnh tề, n.g.ự.c cài hoa hồng đỏ thắm. Cố Diên Vỹ ở hàng đầu của lớp 12C1, gương mặt hồng hào trở trận ốm. Cô lên khán đài, nơi Giang Triệt đang đại diện cho thể học sinh khối 12 lên phát biểu lời tri ân.

 

Giang Triệt hôm nay trông chững chạc lạ thường trong bộ áo nghiệp. Giọng của vang vọng khắp sân trường, còn sự lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày, mà là sự chân thành sâu sắc: "Nhất Trung dạy chúng cách giải những bài toán khó, cách phân tích những vần thơ , nhưng điều quan trọng nhất mà chúng học ở đây chính là sự kiên trì và lòng tin những đồng hành cùng . Thanh xuân là một đích đến, mà là một hành trình chúng cùng qua."

 

Ánh mắt Giang Triệt lướt qua hàng nghìn học sinh, dừng đúng vị trí của Cố Diên Vỹ. Cậu khẽ mỉm , một nụ cho lời hẹn ước.

 

Khi buổi lễ kết thúc, tiếng nhạc "Mong ước kỷ niệm xưa" vang lên, cả sân trường vỡ òa trong nước mắt. Bạn bè ôm lấy , ký tên lên áo, trao cho những tấm thiệp đầy lời chúc.

 

Tô Diệu Diệu sướt mướt, ôm c.h.ặ.t lấy Diên Vỹ: "Diên Vỹ ơi, tớ nỡ xa ! Lên Thủ đô quên tớ đấy!"

 

Dương Thanh Thanh cũng đỏ hoe mắt, đưa cho Diên Vỹ một chiếc vòng tay tự tết: "Cảm ơn là bạn cùng bàn của tớ năm lớp 11, 12. Cậu nhất định đỗ thủ khoa nhé!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-29.html.]

 

Giữa đám đông ồn ào , Giang Triệt tới, gì mà chỉ lẳng lặng kéo Diên Vỹ khỏi khu vực ồn ào, hướng về phía gốc cây xà cừ cổ thụ, nơi chứng kiến thăng trầm của họ suốt ba năm qua.

 

Dưới tán cây rợp bóng mát, Giang Triệt lấy từ túi áo một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là trang sức quý giá, mà là một chiếc huy hiệu Nhất Trung đúc bằng bạc, phía khắc tên của cả hai : Triệt – Vỹ.

 

"Đây là chiếc huy hiệu kỷ niệm mà đặt riêng." Giang Triệt đeo chiếc huy hiệu lên n.g.ự.c áo cho cô. "Cố Diên Vỹ, ngày mai chúng sẽ bước phòng thi đại học. Đó là trận chiến cuối cùng để kết thúc hệ phương trình của tuổi học trò và mở một hệ phương trình mới của sự trưởng thành."

 

Diên Vỹ chiếc huy hiệu, đôi mắt chứa đựng cả một bầu trời tin cậy của . Cô khẽ nắm lấy tay : "Giang Triệt, cảm ơn luôn là hằng bảo vệ tớ. Ngày mai, tớ sẽ thi thật ."

 

" cũng ." Giang Triệt siết c.h.ặ.t t.a.y cô. "Sáng mai 6 giờ, vẫn ở cổng khu cư xá đợi . Chúng sẽ cùng tới đích."

 

Gió mùa hè thổi qua những tán lá xà cừ, xào xạc như tiếng vỗ tay của thời gian. Ba năm Nhất Trung, từ những ngày "oan gia ngõ hẹp" tranh giành từng 0.25 điểm, đến những đêm thức trắng ôn thi cùng qua màn hình nhỏ, tất cả giờ đây cô đọng thành một lời hứa chắc chắn gốc cây già.

 

Họ còn là những đứa trẻ lớp 10 bồng bột, mà là những thanh niên mười tám tuổi sẵn sàng cho tương lai. Tiếng trống trường Nhất Trung vang lên cuối cùng trong tư cách là học sinh của họ, báo hiệu một hành trình cũ khép để một khởi đầu rực rỡ sắp bắt đầu.

Loading...