Tiếng ve sầu bắt đầu râm ran những vòm xà cừ cổ thụ của Nhất Trung, báo hiệu một mùa hè đầy xáo động đến. Đối với học sinh lớp 11, đây là kỳ nghỉ ngơi, mà là "học kỳ thứ ba", giai đoạn chạy đà khốc liệt nhất khi chính thức bước năm lớp 12 định mệnh.
Sau sự cố tại hội trại mùa đông, Kiều Trinh Nhi nhận hình thức kỷ luật cảnh cáo trường và đình chỉ vị trí cán bộ lớp. Cô trở nên lầm lì, tách biệt hẳn với đám đông, nhưng ánh mắt mỗi khi về phía 11C1 vẫn chứa đựng một sự u ám khó tả. Tuy nhiên, lúc Cố Diên Vỹ và Giang Triệt còn tâm trí để bận tâm đến những chiêu trò đó nữa. Áp lực từ kỳ thi đại học đang lừng lững tiến đến như một cơn bão.
Một buổi chiều muộn tại thư viện trường, khi nắng ngoài cửa sổ chuyển sang màu mật ong quánh đặc, chỉ còn tiếng lật giấy sột soạt và tiếng quạt trần đều đều.
Cố Diên Vỹ gục đầu xuống đống tài liệu ôn tập môn Lịch sử thế giới, giọng mệt mỏi: "Giang Triệt, tớ bắt đầu thấy sợ . Càng tớ càng thấy kiến thức là vô tận, còn thời gian của chúng thì là hữu hạn."
Giang Triệt đang mải mê với một hệ phương trình vi phân phức tạp, dừng b.út, đẩy chai nước khoáng mở nắp sang cho cô: "Cậu đang áp dụng tư duy cảm tính một bài toán định lượng . Thời gian là hằng , nhưng hiệu suất là biến . Thay vì sợ hãi, nên tối ưu hóa lịch trình của ."
Cố Diên Vỹ nhận lấy chai nước, khẽ : "Cậu lúc nào cũng tối ưu hóa. Cậu thấy mệt ? Ngay cả mùa hè cũng chịu nghỉ lấy một ngày."
"Nghỉ ngơi là để chuẩn cho một cuộc đua dài hơn." Giang Triệt sâu mắt cô, giọng thấp xuống. "Diên Vỹ, nhớ lời hẹn ở hiệu sách cũ ? Chúng 2/3 quãng đường Nhất Trung . Mục tiêu của chỉ là tấm bằng thủ khoa, mà là tấm vé cùng một thành phố với ở bậc đại học."
Cố Diên Vỹ khựng . Cô định học Luật ở Thủ đô, còn Giang Triệt chắc chắn sẽ chọn chuyên ngành Tài chính định lượng ở một trường top đầu cũng tại đó. Lời của chỉ là sự cạnh tranh, mà là lời cam kết về một tương lai .
lúc đó, Tô Diệu Diệu và Dương Thanh Thanh rón rén bước thư viện, tay xách theo những túi trái cây ướp lạnh.
"Hai vị thủ khoa ơi, giải lao mười phút !" Tô Diệu Diệu thì thầm nhưng vẫn giấu sự phấn khích. "Tớ tin từ văn phòng giáo viên, năm nay trường sẽ tổ chức một buổi Lễ trưởng thành sớm cho khối 11 khi bước năm cuối. Chúng sẽ một bức thư cho chính của 10 năm đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-25.html.]
Dương Thanh Thanh cũng hào hứng tiếp lời: "Tớ chuẩn xong giấy màu . Diên Vỹ, định gì?"
Cố Diên Vỹ sang Giang Triệt, thấy cũng đang với một vẻ mặt đầy ẩn ý. Cô khẽ đáp: "Tớ sẽ về những hằng mà tớ giữ mãi mãi."
Buổi chiều cuối cùng của năm lớp 11 kết thúc bằng một buổi hoàng hôn rực rỡ nhất mà họ từng thấy. Khi bước khỏi cổng trường, Giang Triệt đưa Cố Diên Vỹ về ngay. Cậu chở cô vòng qua hồ sen, nơi những bông hoa cuối mùa đang tỏa hương thơm ngát.
"Diên Vỹ," Giang Triệt dừng xe, tựa lan can bờ hồ. "Lớp 12 sẽ kinh khủng. Sẽ những lúc bỏ cuộc, sẽ những bài toán mà cũng thể giải . nhớ, dù biến đổi thế nào, vẫn ở đáp án cuối cùng đợi ."
Cố Diên Vỹ gật đầu, lòng dâng lên một sự xúc động mãnh liệt. Cô , mùa hè sẽ là mùa hè cuối cùng họ vô tư lự như thế . Phía là những đêm thức trắng, là những xấp đề thi cao như núi, và cả những áp lực từ kỳ vọng của gia đình.
"Giang Triệt, hứa với tớ một điều nhé." Cố Diên Vỹ lên những chòm đang bắt đầu hiện rõ bầu trời đêm.
"Điều gì?"
"Dù kết quả thế nào, chúng cũng phép biến mất khỏi hệ phương trình của ."
Giang Triệt trả lời bằng lời . Cậu lấy trong cặp một chiếc b.út ký mới, giống hệt chiếc b.út tặng cô , nhưng b.út khắc một dòng nhỏ: 11-12.
"Đây là chiếc b.út dành riêng cho năm cuối. Cầm lấy, và dùng nó để nên đáp án hảo nhất của ."
Tiếng ve sầu ngoài vẫn kêu râm ran, nhưng trong lòng hai trẻ lúc , chỉ còn sự tĩnh lặng của một quyết tâm sắt đá. Lớp 11 chính thức khép , cánh cửa lớp 12 đang từ từ mở với tất cả sự khốc liệt và rực rỡ của nó.