HỌC THẦN CÁCH VÁCH, XIN ĐỪNG LÀM PHIỀN TÔI HỌC! - CHƯƠNG 10
Cập nhật lúc: 2026-01-19 05:33:37
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời tiết giao mùa ở Thành phố S luôn kèm với những cơn mưa rào bất chợt và những đợt gió lạnh luồn qua khe cửa lớp. Cố Diên Vỹ vốn thể trạng mấy khỏe mạnh, thêm việc thức đêm ôn tập cho cuộc thi tranh biện , cuối cùng cô cũng gục ngã một trận cảm cúm nặng.
Sáng thứ Hai, chỗ bên cạnh Giang Triệt trống . Cậu chằm chằm chiếc ghế trống, chân mày nhíu c.h.ặ.t . Cả buổi học, Giang Triệt vốn luôn tập trung cao độ trở nên lơ đãng, cây b.út tay xoay liên hồi nhưng chữ nào hồn.
Giờ chơi, Tô Diệu Diệu hớt hải chạy sang lớp 10A1, thấy Giang Triệt túm lấy tay : "Giang Triệt! Vỹ Vỹ sốt cao lắm, gọi điện cho tớ nhờ xin nghỉ học. Tớ lo quá, ?"
Giang Triệt phắt dậy, vẻ mặt lo lắng chút che giấu. Cậu lời nào, xách cặp thẳng khỏi lớp sự ngỡ ngàng của cả giáo viên bước cửa.
"Này Triệt ca! Cậu thế? Sắp tiết Toán !" Tạ Hiểu Phong gọi với theo.
"Nghỉ học!" Giang Triệt chỉ để hai chữ ngắn gọn biến mất nơi cầu thang.
Mười phút , Giang Triệt mặt ở khu cư xá. Thay vì về nhà , sang thẳng nhà họ Cố. Cửa khóa, bà nội Giang, vốn coi Diên Vỹ như cháu ruột và đang sang trông nom cô giúp Cố thấy về thì ngạc nhiên lắm.
"Triệt , giờ về ? Cháu trốn học đấy ?" Bà nội đeo kính lão, đang lúi húi bếp.
"Bà, Diên Vỹ ạ?" Giang Triệt kịp giải thích, thở vẫn còn dồn dập vì chạy bộ.
Bà nội mỉm , ánh mắt đầy ẩn ý: "Con bé đang trong phòng, sốt đến 39 độ, uống t.h.u.ố.c xong nhưng ăn gì. Bà đang định nấu cháo nhưng mắt kém quá, canh lửa."
Giang Triệt lập tức xắn tay áo: "Để cháu."
Thế là, học thần vốn chỉ quen cầm thước kẻ và máy tính bỏ túi, nay bếp ga, tỉ mỉ vo gạo, băm thịt. Bà nội Giang bên cạnh, cháu trai việc thong thả : "Cháu xem, bảo con chăm cha bằng bà chăm cháu, nhưng bà thấy cháu chăm Tiểu Cố còn kỹ hơn cả chăm bà đấy nhé."
Giang Triệt khựng , mặt nóng lên vì bà trúng tim đen: "Bà gì thế... Cháu chỉ là... sợ ai cãi cùng nên thấy chán thôi."
"Hừ, cái thằng nhóc , bướng bỉnh y hệt bố cháu hồi trẻ." Bà nội khà khà. "Nấu xong thì mang lên cho con bé, nhân tiện ở trông nó, bà sang hội cao tuổi chút việc."
Giang Triệt bưng bát cháo nóng hổi lên phòng Diên Vỹ. Căn phòng ngập tràn mùi tinh dầu tràm và hương sách cũ. Cố Diên Vỹ giường, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sốt, mái tóc dài rối bết vầng trán lấm tấm mồ hôi. Trông cô lúc còn vẻ sắc sảo thường ngày, chỉ còn sự yếu ớt khiến che chở.
Cậu đặt bát cháo xuống bàn, nhẹ nhàng bên mép giường. Thấy cô khẽ cựa , đưa tay sờ lên trán cô. Cảm giác nóng hổi truyền từ da thịt cô sang lòng bàn tay khiến tim Giang Triệt thắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-10.html.]
"Đồ ngốc, bảo là đừng cố quá mà." Cậu lẩm bẩm, giọng dịu dàng đến mức nếu cô bạn nhỏ Tô Diệu Diệu ở đây chắc chắn sẽ tin nổi tai .
Cố Diên Vỹ từ từ mở mắt, thấy bóng dáng mờ ảo của Giang Triệt, cô thều thào: "Giang... Giang Triệt? Sao ở đây? đang mơ ?"
"Mơ cái gì mà mơ? Dậy ăn cháo ." Giang Triệt đỡ cô dậy, l.ồ.ng thêm một chiếc gối lưng cô cho êm.
Cố Diên Vỹ bát cháo, , đôi mắt vì sốt mà trở nên long lanh: "Cậu nấu ? Có độc đấy?"
"Cố Diên Vỹ, còn sức để châm chọc thì chứng tỏ vẫn c.h.ế.t ." Giang Triệt múc một thìa cháo, thổi nhẹ cho bớt nóng đưa đến tận môi cô. "Há miệng ."
Cố Diên Vỹ ngượng ngùng: "... tự ăn ."
"Tay đang run như cầy sấy thế mà đòi tự ăn? Ngồi yên đó." Giang Triệt gằn giọng, nhưng hành động vô cùng cẩn thận.
Từng thìa cháo ấm áp bụng, Cố Diên Vỹ cảm thấy cơ thể dường như thêm chút sức lực. Cô chăm chú gương mặt nghiêm túc của Giang Triệt, bỗng nhiên hỏi một câu liên quan: “Ngụy Châu... ốm ?"
Cây thìa trong tay Giang Triệt khựng giữa trung. Ánh mắt tối sầm trong tích tắc. Cậu đặt bát cháo xuống, giọng trở nên lạnh lùng: "Cậu thì liên quan gì? , ở Nhất Trung , ngoài , ai phép quản chuyện của cả."
Cậu cúi sát gần cô, thở mang theo mùi bạc hà quen thuộc bao trùm lấy cô: "Cố Diên Vỹ, nhớ cho kỹ. Dù là 0.25 điểm là một cơn cảm cúm, duy nhất quyền giải quyết chuyện của chỉ thể là Giang Triệt thôi. Hiểu ?"
Cố Diên Vỹ ngẩn . Sự bá đạo và chiếm hữu của lúc hề khiến cô khó chịu, ngược , nó mang đến một cảm giác an lạ kỳ. Cô khẽ gật đầu, kéo chăn che kín nửa khuôn mặt đang đỏ ửng.
lúc đó, cửa phòng bật mở, bà nội Giang thò đầu , nụ môi bà rạng rỡ hơn cả nắng ngoài trời: "Ấy c.h.ế.t, bà quên lấy chìa khóa... Hai đứa cứ tiếp tục nhé, bà ngay đây!"
Giang Triệt vội vàng bật dậy, hắng giọng đầy lúng túng. Cố Diên Vỹ thì chỉ chui tọt xuống gầm giường vì quá hổ.
Chiều hôm đó, Giang Triệt trường. Cậu ở bàn học của Cố Diên Vỹ, bài tập thỉnh thoảng liếc cô bạn hàng xóm đang ngủ say. Cậu lấy một tờ giấy dán màu vàng, lên đó một dòng chữ dán lên đầu giường cô:
"Hết sốt thì dậy học bài. ghi chép bộ kiến thức tiết Toán hôm nay . Nếu hiểu... thì cứ việc gọi qua cửa sổ."
Bên ngoài, tiếng ve sầu của mùa hè tắt hẳn, nhường chỗ cho những cơn gió thu chớm lạnh. trong căn phòng nhỏ , ấm từ bát cháo và sự chăm sóc vụng về của học thần khối tự nhiên bắt đầu dệt nên một sợi dây liên kết bền c.h.ặ.t hơn bất kỳ hằng vật lý nào.
Ở Nhất Trung, vẫn đang bàn tán về việc Giang Triệt bỏ học giữa chừng. Chỉ bà nội Giang là rõ nhất, cái thằng cháu cứng đầu của bà, cuối cùng cũng ngọn lửa nhỏ mang tên Cố Diên Vỹ cho tan chảy .