HỌC MUỘI CƯNG SAO LẠI NGẦU VẬY - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-28 17:46:30
Lượt xem: 25
Văn án:
Học tóc dài mới tới gầy nghèo.
Lần thứ ba bắt gặp cô nhặt đồ thừa trong thùng rác để ăn, nhịn nổi nữa, xông thẳng tới.
Từ đó về .
Bánh kếp trứng cuộn, chia cô một nửa.
Hamburger pizza, mỗi một miếng.
Mì Trùng Khánh, b.ún ốc Liễu Châu ăn hết thì .
Cho tới .
bắt gặp cô cởi trần đ.á.n.h với .
Ngực phẳng lì, bụng tám múi nổi rõ như tường thành.
Có thằng đàn em châm t.h.u.ố.c cho , :
“Đại ca, tóc dài thế , đ.á.n.h ảnh hưởng phong độ lắm đấy.”
hình luôn.
Ơ kìa.
Học cưng của … ngầu dữ ?!.
…
Chương 1
Hứa Diễm nhặt đồ thừa ăn .
Buổi chiều của câu lạc bộ kết thúc, cố ý để hai cái bánh tart trứng bàn.
Hứa Diễm là rời cuối cùng.
Lúc , thấy cô dùng giấy ăn gói bánh tart , cẩn thận bỏ túi.
Đôi mắt dài hẹp nheo , khóe môi cong lên một đường cong thỏa mãn.
“Không thấy đó dấu răng ? Đây là đồ ăn dở đấy!”
tức tối bước lớp, nắm c.h.ặ.t cổ tay cô .
Hứa Diễm vén mái tóc vàng tai, nụ ngoan ngoãn, giọng khàn khàn.
“Sạch mà, ăn .”
“Không lãng phí đồ ăn.”
Trong lúc , cô nhét một cái bánh miệng.
Hai má phồng lên vì nhai, giống hệt con hamster tích đầy lương thực cho mùa đông.
… Thôi .
Một khi gương mặt xinh đến mức hảo mà với bạn, thì bạn chẳng thể nặng thêm nửa lời.
“Muốn ăn gì thì với , nhặt đồ thừa nữa.”
“Không đồ thừa, chỉ ăn đồ chị ăn dở thôi.”
Hứa Diễm c.ắ.n hai ba miếng là hết sạch, lau sạch tay, mật khoác lấy tay .
“Cổng Bắc mới mở quán lẩu Quý Châu, mấy hôm chị ăn ? nhận học bổng, tối nay mời nhé?”
Mắt sáng lên, định đồng ý chợt dừng.
“Bảo bối, cổ họng em còn khỏi, vẫn đừng ăn cay.”
“Hơn nữa em tiết kiệm tiền dễ , em thi từ vùng núi đây, trong nhà bệnh nặng, còn em gái đang học…”
Biểu cảm Hứa Diễm một giây nứt .
“Thật … cũng thiếu tiền đến .”
“Ây, em cảm ơn mà, vội. Đợi em thành phú bà b.a.o n.u.ô.i nhé.”
Tai Hứa Diễm đỏ bừng: “Chị… thật sự đồng ý ?”
“Nói gì chứ.”
hì hì véo má cô : “Giàu sang đừng quên nha.”
…
Ngày tuyển thành viên câu lạc bộ năm ngoái.
Giữa một đám tân sinh viên, một cô gái cao vượt trội.
Tóc vàng, ngũ quan tinh xảo, cực kỳ nổi bật.
hưng phấn vẫy tay với cô :
“Bảo bối, CLB tán thủ của bọn chị !”
“Khỏe khỏe , đầu tư lỗ!”
“ …”
Cô gái nhíu mày, thần sắc lạnh lẽo.
“Tiểu Yến Yến, học tỷ gọi là bảo bối kìa…”
Bên cạnh đột nhiên một nam sinh chui , vẻ mặt bỉ ổi, chọc chọc má cô .
lập tức kéo lưng .
Nắm cổ tay thằng đó, bẻ mạnh .
“Sờ chỗ nào đấy? Bố mày dạy mày tôn trọng phụ nữ ?”
“Á đệt, …”
Nam sinh méo mặt kêu lên:
“Chị hiểu lầm , với là bạn lớn lên cùng từ nhỏ…”
Cô gái thì khẽ nhướng mày, đáy mắt lóe lên một tia thú vị.
Cô núp lưng , giọng khàn khàn mang theo ủy khuất.
“Người theo suốt đường, hiện tại yêu đương, cứ đòi bắt đầu từ bạn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoc-muoi-cung-sao-lai-ngau-vay/chuong-1.html.]
xong nổi lửa trong lòng.
Tung một cú đá, hất văng tay nam sinh đang định kéo tay áo cô .
“Cóc ghẻ dính nước mà tưởng là hải vương ?”
“Cậu học ở viện nào? Không cút là đăng lên confession trường đấy, để xem khi đó còn mặt mũi nữa !”
Bị vạch trần ý đồ bẩn thỉu mặt , nam sinh đỏ từ mặt xuống cổ.
“Đệch! Lão t.ử biến thái! Hứa Yến, giải thích chứ!”
Cậu nổi điên:
“Mẹ nó cố tình chơi đúng ? Chỉ vì bắt giả gái ?!”
Nữ sinh cúi đầu, rõ biểu cảm.
Cơ thể khẽ run, như sợ hãi cực độ.
Nam sinh đột nhiên gào lên:
“Tiểu Yến Yến, vợ ơi gì vợ!”
Hứa Diễm hít sâu một :
“Học tỷ, thật sự quen .”
Ngữ điệu kỳ lạ, như đang cố nhịn xuống cảm xúc.
lập tức dâng trào thương xót.
Bị bắt nạt tới mức , cô em vẫn chỉ trình bày sự thật, mắng lấy một câu tục.
là quá lương thiện!
xoay xoay cổ tay, chuẩn tay thật sự đuổi thằng .
Giây tiếp theo.
Lại thấy nam sinh méo mó .
Với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, như hổ đói vồ mồi…
Hắn chụp lấy mặt Hứa Diễm, hôn cái chụt thật mạnh.
Sau đó liếc một cái, lập tức ôm đầu xổm xuống.
“Chị! Em sai chị!”
“… Đừng đ.á.n.h mặt chị! Em xin chị luôn!”
dần phát hiện Hứa Diễm gì đó .
Mỗi hoạt động CLB kết thúc, cô luôn đợi đến cuối cùng mới .
Ánh mắt cứ dán chiếc hamburger ăn dở bàn, hoặc gói bim bim cay rỗng , lộ vẻ do dự.
Ban đầu để trong lòng.
Chỉ dặn cô :
“Bảo bối, em gầy quá , ăn nhiều .”
Dù Hứa Diễm cao tận 1m85, mà gầy như cây tre, kiểu gió thổi cái là bay.
“Dạo đang giảm mỡ thôi, thật vẫn thịt.”
Cô theo phản xạ kéo vạt áo hoodie lên, chợt nghĩ tới gì đó khựng .
“ mới nhập học, cũng trong trường gì ngon… chị thể dẫn ăn cùng ?”
“ cũng , nhưng mà…”
Nghĩ tới Trần Nhất Chu khó xử :
“ thường ăn với bạn trai.”
Đôi mắt hoa đào xinh của Hứa Diễm lập tức nhuốm vẻ mất mát.
Lẩm bẩm:
“Chị bạn trai … nhưng chị ưu tú tính như , lẽ đoán … chúng đều là con gái, cũng ?”
“Xin nhé bảo bối, chiếm hữu mạnh.”
Từ chối một đại mỹ nữ như , áy náy c.h.ế.t.
Đều tại Trần Nhất Chu!
Trong lòng c.h.ử.i cả vạn .
Hứa Diễm nhẹ, vẻ buồn bã chút vỡ vụn.
“Không , dịp chúng hẹn.”
…
Kết quả tối hôm đó.
Sau buổi tập thường ngày của CLB, chuẩn phòng đồ quần áo, đúng lúc thấy Hứa Diễm nhặt nửa cái bánh kếp trứng rơi đất.
Cô cầm lên mắt, đến xuất thần.
thuận miệng trêu:
“Sao, ăn bao giờ, thử một miếng ?”
Hứa Diễm nghiêm túc gật đầu:
“Chưa ăn, ngon ?”
hồn , trong đầu chỉ còn năm chữ… đúng là đáng c.h.ế.t!
“Xin … đoán … nhưng ngờ nhà em khó khăn đến …”
Hứa Diễm nhỏ giọng:
“Người giúp việc nhà mấy thứ sạch…”
nghiến răng, hạ quyết tâm.
“Được, mỗi trưa ăn cùng em. Là học tỷ của em, trách nhiệm giúp đỡ… em gì cơ?”
Đuôi mắt Hứa Diễm chợt cong lên, ánh mắt vỡ những tia sáng li ti.
“Không gì, nếu chị thì thật… thật sống ở vùng núi, bệnh nặng cần chữa trị, còn một em gái đang học cấp ba…”