"Ha ha ha... Tam hoàng của là sống thật với bản tính, và đương nhiên hiểu !" Miệng , nhưng đáy mắt Bách Lý Hề mang theo sự mỉa mai.
Nào rằng, đám quý nữ sớm ôm n.g.ự.c cảm thán, nếu Tam hoàng t.ử chịu vì họ mà đến mức , c.h.ế.t cũng cam lòng. Nghĩ , họ đồng loạt về phía Tô Cẩm Bình bằng ánh mắt đố kỵ!
...
Tô Cẩm Bình dùng ánh mắt liếc Mộ Dung Song đằng xa, đó mỉm bước lên cầu vòm. Cạnh cầu đang một bóng áo trắng, chính là Lăng Viễn Sơn. Ánh mắt đang lặng lẽ giữa dòng sông, rõ đang nghĩ gì.
Tô Cẩm Bình đến mặt , chào hỏi: "Lăng công t.ử!"
Lăng Viễn Sơn giật , đầu nàng, giọng thuần khiết như sen tuyết vang lên: "Cô nương!"
Hắn khẽ gật đầu chào hỏi, nhưng trong lòng dậy sóng. Câu "Mọc từ bùn mà hôi tanh mùi bùn" gây chấn động lớn thế nào, chỉ hiểu. Mà nữ t.ử mặt bằng ánh mắt tán thưởng, thuần túy là tán thưởng, khác hẳn với những nữ t.ử khác – những kẻ ngưỡng mộ ái mộ, khinh bỉ mỉa mai. Điều khiến thêm thiện cảm với nàng.
"Tiếng đàn của Lăng công t.ử quả thực là thiên hạ nhất, tiểu nữ vô cùng bái phục!" Nói đoạn, nàng liếc thấy Mộ Dung Song đang đùng đùng nổi giận chạy tới, liền nháy mắt với Linh Nhi. Linh Nhi hiểu ý, lui xuống.
Lăng Viễn Sơn : "Tiếng đàn của Tam hoàng t.ử cũng là hiếm đời, tại hạ dám nhận vinh dự đó."
Cảnh tượng lúc nãy, nghĩ vẫn thấy chút buồn .
Nhắc đến cái tên ấu trĩ , khóe miệng Tô Cẩm Bình tự chủ mà giật giật. Ngay lúc đó, Mộ Dung Song lao đến mặt Tô Cẩm Bình, mắng nhiếc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoang-thuong-phan-di-bon-cung-chi-cuop-cua/chuong-100-8.html.]
"Thật là hổ! Đường đường là thiên kim tiểu thư, giữa thanh thiên bạch nhật ve vãn với một nam nhân phận thấp kém. Uổng công Kinh Hồng ca ca đối đãi đặc biệt với ngươi, ngươi lễ nghĩa liêm sỉ là gì ?"
"Mộ Dung tiểu thư, xin hãy cẩn ngôn. Chúng sinh bình đẳng, cho rằng Mộ Dung tiểu thư và đám con cháu danh môn như chúng cao quý hơn Lăng công t.ử bao nhiêu. Chúng đều là con dân của Bệ hạ, Bệ hạ vốn thương dân như con, nên bất luận xuất cao thấp sang hèn, đều là con đỏ của Ngài. Mộ Dung tiểu thư , là ám chỉ Bệ hạ bất công với thần dân ?" Mục đích của nàng là dạy cho Mộ Dung Song một bài học, nhưng thấy lời lẽ x.úc p.hạ.m , nàng vẫn nhịn mà giúp Lăng Viễn Sơn vài câu.
Lời khiến trái tim Lăng Viễn Sơn ấm áp, cảm động bóng hình mặt. Chúng sinh bình đẳng, quen với những ánh mắt coi khinh, ngờ đời còn đặt ở vị trí bình đẳng như .
"Ngươi cũng giỏi bênh vực nhỉ! Ngươi là ai ? Hắn là của Bình Dương công chúa, là kẻ để ngươi tơ tưởng ? Thật hiểu Kinh Hồng ca ca trúng loại như ngươi! Ta cho ngươi ..." Mộ Dung Song chỉ thẳng tay mũi Tô Cẩm Bình mà mắng xối xả.
Tô Cẩm Bình Linh Nhi phía nàng , khóe môi nhếch lên một nụ quái dị:
"Mộ Dung cô nương, xin đừng bậy. Bình Dương công chúa là lá ngọc cành vàng, cô thể tùy tiện lời như , truyền ngoài sẽ tổn hại danh dự công chúa!"
Mộ Dung Phong gần đó cảm thấy gì đó , định tiến lên nhắc nhở , nhưng Mộ Dung Song tiếp tục quát: "Hừ! Nhìn cái bộ dạng của ngươi, chắc chắn là trúng chứ gì? Ta cho ngươi , Bình Dương công chúa ái mộ nam nhân cả thiên hạ đều , ngươi dám tranh giành một nam nhân hạ đẳng với công chúa, đúng là vô liêm sỉ tột cùng!"
"MỘ DUNG SONG!" Một tiếng quát giận dữ vang lên, chứa đựng sự phẫn nộ ngút trời, chính là tiếng của Bình Dương công chúa. Công chúa trừng mắt nàng , vô liêm sỉ tột cùng? Lời là mắng mắng vị biểu tiểu thư nhà họ Vân ? điều khiến nàng thể dung thứ nhất chính là Lăng Viễn Sơn – đàn ông nàng yêu sâu đậm, mà đến cái nhíu mày nàng cũng nỡ để chịu, mà con tiện nhân Mộ Dung Song sỉ nhục trăm bề. Bình Dương nàng hôm nay nhất định lấy mạng con mụ !
Mộ Dung Song biến sắc, đầu thấy Bình Dương công chúa đang bừng bừng sát khí, nhớ những lời , nàng khỏi cảm thấy lạnh sống lưng: "Công chúa điện hạ, ..."
Nàng vì Tô Cẩm Bình chọc tức đến mất khôn nên mới...
Bình Dương công chúa còn lọt tai lời nào, nàng sải bước tới và "CHÁT!" một cái tát cực mạnh giáng thẳng mặt Mộ Dung Song: "Con tiện nhân dám công khai nghị luận hoàng thất! Người ! Lôi nó xuống cho bản công chúa, ĐÁNH CHẾT!"