Hoàng Thượng Phắn Đi, Bổn Cung Chỉ Cướp Của - Chương 100.1

Cập nhật lúc: 2026-01-17 15:13:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 100: Ta Và Hắn, Ai Đẹp Hơn?

Nghe tiếng gào thét thê lương trong phòng, khóe miệng Linh Nhi tự chủ mà giật giật. Từ xa, nàng thấy Phu nhân của Tề Quốc công là Trần thị đang dẫn một đám hạ nhân tới, theo còn Vân T.ử Y và Vân Lãnh Ngưng.

Trong khi đó, Tô Cẩm Bình vẫn còn đang gào t.h.ả.m thiết trong phòng. Trần thị đến cửa, thấy tiếng bên trong thì cau mày, hỏi Linh Nhi: "Cô nương nhà ngươi ? Sao thương tâm thế ?"

Vân T.ử Y khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: "Còn thể nữa? Chẳng qua là chê Quốc công phủ chúng đãi ngộ chu đáo thôi. Mẫu , với phụ một tiếng, dời cái phụ nữ lai lịch bất minh ngoài . Chỉ vì diện mạo giống cô cô mà chắc chắn là biểu của con ? Con thấy chắc ."

Linh Nhi , nắm c.h.ặ.t t.a.y, đè nén xúc động đ.á.n.h cho phụ nữ một trận.

Vân Lãnh Ngưng chút nổi, nghiêng đầu : "Tỷ tỷ, dù cũng là một nhà, tỷ hà tất lúc nào cũng bàn tán về biểu như . Nếu truyền ngoài, chỉ trưởng nữ dòng chính nhà họ Vân ngay cả biểu của cũng dung nạp ."

"Rốt cuộc nàng là tỷ tỷ ruột của , mới là..."

"Đủ !" Trần thị lạnh mặt ngắt lời: "Ồn ào thế còn thể thống gì nữa! Phụ các con bảo các con cùng đến tặng đồ cho Cẩm Nhi, chứ để các con cãi !"

"Vâng, mẫu !" Vân Lãnh Ngưng cúi đầu. Vân T.ử Y hừ một tiếng từ lỗ mũi, đầu chỗ khác.

Hạ nhân tiến lên đẩy cửa, Trần thị mới dẫn trong. Vừa bước thấy Tô Cẩm Bình đang gào dứt, thỉnh thoảng còn đ.ấ.m xuống bàn vài cái, trông vô cùng đau lòng khổ sở. Trần thị tiến lên, quan tâm hỏi: "Cẩm Nhi thế ? Có mợ chỗ nào đãi ngộ chu đáo ?"

Cái đang vì chìa khóa kho báu của Bách Lý Kinh Hồng mà đau lòng c.h.ế.t liền quệt nước mắt, đôi mắt đẫm lệ Trần thị, miệng mếu máo, òa lên : "Oa oa... Con nhớ mẫu quá..." (Chứ lẽ thật ?)

Linh Nhi ngoài cửa, đầu hiện lên một đường đen lớn. Hóa trong lòng Tô cô nương, chìa khóa kho tiền của Điện hạ giá trị tương đương với mẫu của cô .

Trần thị thấy cũng đỏ hoe mắt, tiến gần : "Mẫu con suối vàng chắc cũng thấy con thế . Ngoan, đừng nữa, nếu truyền đến tai ngoại tổ mẫu con, bà đau lòng mất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoang-thuong-phan-di-bon-cung-chi-cuop-cua/chuong-100-1.html.]

"Giả tạo!" Vân T.ử Y đảo mắt, mặt với vẻ cao ngạo.

"Tỷ tỷ!" Vân Lãnh Ngưng lườm tỷ một cái. Nàng hiểu vì tỷ tỷ ghét biểu đến thế. Biểu mới đến hai ngày, từng gì đắc tội tỷ , mà từ yến tiệc hôm nay đến giờ, tỷ tỷ hết khó đến mỉa mai.

Đôi mắt phượng của Tô Cẩm Bình híp , một tia hàn quang lóe lên biến mất. Nghĩ đến việc phu thê Tề Quốc công đối xử với , nên đối với một Vân T.ử Y hiểu chuyện , nàng chọn cách nhẫn nhịn.

Trần thị vỗ vỗ tay Tô Cẩm Bình, sai nha mang khay lên, mở tấm vải phủ , lộ mấy xấp gấm vóc lộng lẫy,

"Đây là thứ con khi viễn chinh Hách Lợi. Hách Lợi vốn là quốc gia tơ lụa, loại vải Thiên Vũ Tàm Ty cũng là hàng hiếm thế gian. Tướng quân mới lòng mang về một ít, vốn định để mợ may mấy bộ đồ giữ ấm mùa đông, nay con đến đây thì tặng hết cho con ."

Tô Cẩm Bình xong, quệt nốt những giọt nước mắt đau xót (vì hụt chìa khóa kho tiền), cảm động Trần thị:

 "Mợ cần khách khí như , quần áo mợ cứ giữ ạ. Chúng con dù cũng còn trẻ, thể cứng cáp, còn mợ mùa đông nên mặc nhiều một chút mới ." 

Người của Tề Quốc công phủ đối xử với nàng thế , cảm động là dối. Nàng liếc Vân T.ử Y, thôi thì vì mợ, nàng sẽ bao dung cô một chút, chỉ cần quá đáng thì sẽ bỏ qua.

Vân T.ử Y sớm tức đến đỏ mắt. Thứ quý giá bao! Hách Lợi hiện san phẳng, thuật dệt lụa tuyệt tích, Thiên Vũ Tàm Ty càng khó tìm, ngay cả trong hoàng cung cũng chẳng mấy bộ. 

Trong những gia đình quyền quý như họ, cũng chỉ Vân gia vài bộ, mà mẫu đem tặng hết cho phụ nữ lai lịch bất minh . Nghe Tô Cẩm Bình , cô bước tới một bước: 

"Mẫu , nếu biểu thích thì mang về . Dù cũng chỉ là một con bé thôn quê, đừng là mặc Thiên Vũ Tàm Ty, e là mặc Phượng bào cũng chẳng cái hồn cốt gì !"

"Hỗn xược!" Trần thị giận dữ quát lên, mặt xanh mét, chỉ tay nên lời: "Những lời mà cũng thể tùy tiện ?"

Vân Lãnh Ngưng cũng nhíu mày.

 

Loading...